Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Trên những tàn phai- Miền Ký Ức

Trên những tàn phai- Miền Ký Ức
Trên những tàn phai


TRÊN NHỮNG TÀN PHAI

Ngày anh xô em ngã xuống bờ vực thẳm sâu
Là ngày đóa phù dung rã tàn trên dòng sông ngầu đỏ
Em như cánh chim vẫy vùng trong bão tố
Còn anh như cơn lốc đời cứ thế mà ngang qua

Em cắn chặt môi mình cho tiếng khóc chẳng bật ra
Nước mắt lại trở thành dằm ghim vào tim nhức nhối
Người đàn bà chơi vơi trong màn đêm u tối
Gỡ từng sợi tơ buồn bằng năm ngón xanh xao

Anh, chắc chẳng bao giờ biết nước mắt có màu
Chắc chưa từng biết vị cuộc đời mặn mà đắng chát
Bên kia chiếc cầu chắc anh đang ngập tràn hạnh phúc
Khi quăng bỏ một đoạn tình vào vũng tối...hoang vu

Anh, có những ngày trời trở gió ưu tư
Nổi nhớ như có chân đi rong về miền ký ức
Em thảng nhiên nhận vào lòng mình những muộn phiền day dứt
Rồi xé toang nổi buồn rồi đốt sạch dư âm

Người đàn ông ngày xưa chỉ còn là xa xăm
Em đã hong khô trái tim mình bằng nụ cười nhạt thếch
Dấu môi nào đã trở thành trầm tích
Khi lời hẹn thề hóa sỏi đá rong rêu

Anh cũng chỉ còn là người lạ từng yêu
Chỉ còn là cái tên nhạt nhoà như sương khói
Để những khi cơn ác mộng chợt hiện về mỗi tối
Em lại hãi hùng...
khi ký ức ... bừng đau

          Miền Ký Ức- 11/03/2019

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Em đã hong khô trái tim mình bằng nụ cười nhạt thếch Dấu môi nào đã trở thành trầm tích Khi lời hẹn thề hóa sỏi đá rong rêu VietNam