Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

Tiếng tù và ở Kontum


TIẾNG TÙ VÀ Ở KONTUM

Ngày tôi về với KonTum
Gió nghiêng kín lối mưa xuân dặt dìu
Ngôi nhà thờ nhỏ quạnh hiu
Bơ vơ pho tượng liêu xiêu bên trời

Tôi nghe ngày chập chùng rơi
Lắt lay con phố buồn rời rã đêm
Quán cà phê nhỏ cùng em
Âm u vọng tiếng ru đêm - tù và…

Ngồi đây mà nhớ quê nhà
Sương giăng trắng núi ướt nhòa phố đêm
Gió bâng khuâng rớt mưa mềm
Tôi ơi …càng thấy buồn thêm mấy lần

Bây giờ về lại KonTum
Ba mươi năm vẫn mưa xuân dặt dìu
Quán cà phê nhỏ đèn khuya
Em và pho tượng buồn hiu đâu rồi...

Ngậm ngùi ôi cuộc bể dâu
Tôi nghe vọng lại đêm sâu - tù và…


Nguyễn Minh Phúc
click comment
1 comments
       icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer
  • CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    Bây giờ về lại KonTum. Ba mươi năm vẫn mưa xuân dặt dìu. Quán cà phê nhỏ đèn khuya. Em và pho tượng buồn hiu đâu rồi... Tiếng tù và ở KonTum- Nguyễn Minh Phúc 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2017-01-21T05:00:00+07:00
    • Thể loại
    • Tác giả
    • Thời gian
    Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian

    Tiếng tù và ở KonTum- Nguyễn Minh Phúc, Phố núi và bạn bè...

    keywords: Phố núi và bạn bè... Chút gì để nhớ!, Tiếng tù và ở KonTum- Nguyễn Minh Phúc
    Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
    Google Comments
    Facebook Comments
        1 nhận xét:
    1. Gặp tác giả "Tiếng tù và ở Kon Tum".
      Đào Duy An
      Cuộc đời là một chuỗi duyên như lời Đức Thích Ca Mâu Ni trùng trùng duyên khởi.
      Cơ duyên gặp anh bắt đầu từ bài bình của Nguyễn Phước Anh lớp E về bài thơ này: https://kontumquetoi.com/…/tieng-tu-va-o-kontum-tac-gia-ta…/
      Bài thơ da diết, thê lương về Kon Tum. Quyết tác giả phải là người từng sống ở cao nguyên này. Đi tìm. Có những hai "Nguyễn Minh Phúc" cùng làm thơ, cùng dân Quảng Ngãi. Tìm tiếp, ra số điện thoại của một trong hai thi sỹ. Thì ra, đó là anh.
      Hỏi chuyện qua điện thoại, anh từng dạy học ở Kon Tum 2 năm tại cái trường mà Mai Ngọc Chinh, Lục Văn Dương, Nguyễn Thị Ven và Đào Duy Vĩ lớp G của tôi theo học hồi cấp II-Trường Thương binh Liệt sỹ Kon Tum.
      Duyên, hẹn nhau, thư từ qua lại.
      Trưa qua anh em xuề xoà tại một quán Bình Tân. Hoá ra nơi tôi sinh ra lại là quê anh: Tịnh Ấn, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi.
      Anh dạy Kon Tum 2 năm, sau đó theo chú ruột về Rạch Giá, Kiên Giang mưu sinh.
      Anh ở Kiên Giang theo nghiệp báo chí.
      Anh cũng là bạn của học giả Hà Văn Thuỳ (https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_V%C4%83n_Th%C3%B9y), bạn vong niên của tôi. Trưa qua, nhờ đó mà anh gặp lại anh Thuỳ sau 30 năm xa cách.
      Anh về thăm lại Kon Tum sau 30 năm xa cách, chỉ một đêm, trong một quán cà phê xưa. Bài "Tiếng từ và ở Kon Tum" có xuất xứ như vậy:
      Ngày tôi về với Kontum
      Gió nghiêng kín lối mưa xuân dặt dìu
      Ngôi nhà thờ nhỏ quạnh hiu
      Bơ vơ pho tượng liêu xiêu bên trời

      Tôi nghe ngày chập chùng rơi
      Lắt lay con phố buồn rời rã đêm
      Quán cà phê nhỏ cùng em
      Âm u vọng tiếng ru đêm - tù và…

      Ngồi đây mà nhớ quê nhà
      Sương giăng trắng núi ướt nhòa phố đêm
      Gió bâng khuâng rớt mưa mềm
      Tôi ơi …càng thấy buồn thêm mấy lần

      Bây giờ về lại Kontum
      Ba mươi năm vẫn mưa xuân dặt dìu
      Quán cà phê nhỏ đèn khuya
      Em và pho tượng buồn hiu đâu rồi..

      Ngậm ngùi ôi cuộc bể dâu
      Tôi nghe vọng lại đêm sâu - tù và…
      (http://vanchuongviet.org/index.php…).
      Thơ văn viết về Kon Tum ít mà trong số ít đó có bài thơ của anh đầy da diết, mặn nồng tình đất, tình người.
      Cám ơn trùng trùng duyên khởi!

      Trả lờiXóa