Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Khóc bên hồ Núi Cốc- Phạm Ngọc Thái

Khóc bên hồ Núi Cốc- Phạm Ngọc Thái


KHÓC BÊN HỒ NÚI CỐC        

Anh đã đến bên Hồ Núi Cốc
Gửi hồn theo dòng nước trôi thây...
Gió gào thét trong lặng chìm tim óc
Em khoả thân nằm trên bóng bến xưa bay

Nước mắt nàng Công khóc tan ra suối
Cốc chết bên sồi lại hoá thành non...(*)
Nhưng để làm gì khi tình vô vọng ?
Chút hương nàng vẫn ấm khoảng-đời-con

Bóng ngàn than... Huyền thoại tang trắng phủ...
Mà miệng còn muốn cắn vú người yêu !
Ôi, hồ núi cứ xanh rì muôn thuở
Máu ta đổ đầy cho tạo hoá tạc phù điêu

Anh đến bên Hồ Núi Cốc giữa chiều
Thơ rỏ đôi hàng, lệ tràn một chén
Khóc chuyện tình xưa là khóc mình lắm lắm
Mai chết rồi làm nước tắm cho em

             Phạm Ngọc Thái (Viết tại Hồ Núi Cốc)
----------------------------------                           
 (*): Huyền thoại kể: nàng Công (con gái quan lang dân tộc) thương nhớ chàng Cốc (chỉ là một tiều phu đốn củi), khóc mà chết. Nước mắt nàng chảy thành suối nay biến ra hồ. Chàng Cốc thương nàng Công cũng chết dưới gốc cây sồi, hoá thành non bao bọc lấy hồ - Nên mới có tên gọi: Hồ Núi Cốc !

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian