Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Ta khóc cho nàng và than tiếc cho ta- Phạm Ngọc Thái

Ta khóc cho nàng và than tiếc cho ta- Phạm Ngọc Thái


TA KHÓC CHO NÀNG
VÀ THAN TIẾC CHO TA

Tình nhạt rồi, bóng em đã mờ đi
Nỗi yêu trong anh, lặng dần vào quá khứ
Em giận dỗi ... để cuộc tình rạn vỡ
Lòng anh buồn, man mác "cõi sầu riêng"

Ta trở về với đúng nghĩa Người dưng
Tim khô héo, thơ thành tàn phế
Bao kỷ niệm, chôn vùi trong mộ chí
Dẫu vẫn tìm gặp gỡ ... cũng hư không…

Em tủi hờn. Anh càng mỏi mòn trông
Mãi bàng bạc như sương, như khói
Rồi mai ngày, sẽ chẳng ai muốn nói ?
Quay đi, sang hướng không nhau

Thì cuộc đời này, em được gì đâu ?
Anh theo kiếp... Chàng Lữ Hành Cô Độc
Em hóa Người Đàn Bà Khô Khốc
Thơ cỗi cằn, cô quắt giữa tình nhân

Ta đâu phải phường giá áo, túi cơm
Ngoài miếng ăn, chỉ còn là bạc phước ?
Một cuộc sống đọa đầy, héo hắt  
Thác xuống mồ trùm cỏ dại, hư danh

Nắm tro tàn, vô nghĩa chốn nhân gian
Thân tủi cực, chết ra mả mục
Sớm nay gió Hà Thành nghe day dứt
Ta khóc cho nàng và, than tiếc cho ta ...

             Phạm Ngọc Thái

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian