Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Buồn- Miền Ký Ức

Buồn- Miền Ký Ức


BUỒN

Ta dấu nổi buồn đằng sau những bài thơ
Dấu hoàng hôn vào sâu trong đáy mắt
Đời như những giọt cà phê đen đắng ngắt
Mà hơn vạn lần- ta cứ uống...cô liêu

Khung cửa sổ ngoài kia vạt nắng nỉ non chiều
Chùm hoa tím hững hờ buông trước gió
Ai vá lại dùm ta mảnh hồn vụn vỡ
Bởi mưa bão năm nào giày xéo mất giấc mơ

Nếu ân tình chỉ là mây nước chơ vơ
Thì những hão huyền của tháng năm xưa một đời ta gói ghém
Nếu những lời thệ hứa đã chìm vào quên lãng
Thì người nhé... đừng về, để giấc ngủ bình yên

Ta chỉ là con chim sợ cành cong sau một lần trúng tên
Sợ lắm những khu rừng, những mảnh vườn phía trước
Chẳng dám băng mình vào đại dương mơ ước
Chẳng dám dệt cho mình bức tranh đẹp như mơ

Ta chỉ là con dã tràng xe cát đến dại khờ
Vo tròn giấc mơ, rồi sóng đời vùi lấp
Từng ngày, từng ngày...là những tháng năm thu mình vào vỏ bọc
Cố chấp khoác cho mình chiếc mặt nạ vô tư

Ta chỉ là người đàn bà chơi vơi như chiếc lá thu
Dấu những thăng trầm trong cơn mưa nhạt nhòa sũng ướt
Rồi cứ thế thét gào trong bốn bức tường cô độc
Chênh vênh... như mảnh trăng buồn le lói phía tàn đêm

                    Miền Ký Ức- 4/5/2019

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian