Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Đông lạnh- Miền Ký Ức

Đông lạnh- Miền Ký Ức


ĐÔNG LẠNH

Anh về phương ấy dường như nắng
Vừa rũ chiều nay đám lá vàng
Thềm loang bóng ngã màu mây trắng
Hay là đông lạnh vội vàng sang

Anh đi. Còn lại mảnh tường loang
Đôi cánh chim bay bạc giữa đàng
Hắt hiu vài ba câu thơ gãy
Ghim lòng bỏng rát vết thời gian

         Đông lạnh chiều nay anh biết không
         Heo may trở dạ một đôi lần
         Có người thiếu phụ ôm vô vọng
         Vò nát tơ lòng giữa chênh vênh 

Người đi về phía ấy mông mênh
Từ tạ mùa thu, liễu hao mòn
Cơn gió vô tình ngang lối cũ
Thổi rát lòng ta kiếp cô đơn

Ngõ xưa còn đó người đâu vắng
Lá khua xào xạc tưởng ai về
Cành khô trơ trọi bên trời lặng
Ta nhặt mùa đông ủ cơn mê

          Miền Ký Ức

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian