Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Nhớ một người- Sông Cửu

Nhớ một người- Sông Cửu
Nhớ một người


NHỚ MỘT NGƯỜI
Nhớ Bùi Giáng qua bài thơ
“Không có tóc xanh” của Cụ

Khi tôi ngồi
đếm sao rơi
thấy bầu trời cao vời vợi

khi tôi nằm
ngắm trăng nhú lên
bỗng nhớ một Người

Trong nắng xuân tươi
Người đứng nhìn
cô em hong tóc
nghe
tiếng con chim quốc
gọi mùa
Người
lắc đầu muốn khóc
thương đồng lúa cháy khô
chưa 
ngậm bầu sữa ngọc…

Xin hỏi:
“Vì sao
Người bực dọc
đến đổi
ném lược
quăng gương”?

      *
Thưa
tiền bối thân thương
nếu
không tóc xanh
người ta
tìm đâu ra đầu bạc” ...?! (*)

      Sông Cửu
-------------------------
(*): Một lần thi nhân Bùi Giáng qua đường Cao Thắng Sài Gòn gặp tôi và nghệ sĩ điện ảnh Hồ Kiểng, chúng tôi mời cụ ly cà-phê, uống xong cụ quảy bị đi,  bỏ lại một cái gương nhỏ và một chiếc lược ngà. Tôi chạy theo đưa lại, cụ bảo “Bỏ đi! Đầu bạc trắng rồi... Không cần nó nữa”

Sau nầy xem được bài thơ “Không Có Tóc Xanh” của cụ thương nhớ cụ vô cùng!)

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Thưa tiền bối thân thương nếu không tóc xanh người ta tìm đâu ra đầu bạc” ...?! 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam