Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Bây chừ, Đà nẵng và tôi- Tuyền Linh

Bây chừ, Đà nẵng và tôi- Tuyền Linh


BÂY CHỪ, ĐÀ NẴNG VÀ TÔI

Bến sông Hàn với nỗi nhớ mông mênh
Tịnh giây lát bỗng nghe lòng trở gió
Ngày tôi về rát từ cành cây ngọn cỏ
Đâu con đường tan chảy bước em qua ?
Cái lạnh nào đã để lại trong ta
Tay trong tay vẫn nghe chưa đủ ấm
Đông vẫn đây, sao đời thay áo gấm
Có điều gì nằng nặng mốc thời gian
Cổ Viện Chàm vẫn đứng đó trơ gan
Áo trắng Sao Mai đâu ngày xưa huyền thoại ?
Guốc mộc khua, tiếng xưa còn vang vọng
Vốc bên đường chuỗi ký vãn mà đau
Ngã tương tư còn nặng nợ năm nào
Vẫn đậm nét dấu hài em mười sáu

Đà Nẵng bây chừ cũng loanh quanh chừng đó
Với tôi, dù to nhỏ đến cỡ nào
Chẳng bao giờ xóa hết được trong tôi
Hình ảnh quê hương của thời mới lớn
Những dấu yêu cảm hoài luôn sống mãi
Dù tâm tư trầm lắng giọt sầu rơi
Một nỗi buồn dần lớn mãi trong tôi
Ngọn bấc thổi chứa tình tôi trăm nỗi
Giọng hò Quảng vẳng sông buồn vào tối
Trăng lưỡi liềm khuyết mảnh dạ nhớ quê
Xuân, Hạ, Thu, Đông – mùa nghiêm nghị đi về
Vẫn Đà Nẵng, sông Hàn nuôi nhịp thở
Chẳng ai xóa được vàng tươi mùa hoa cúc
Cành dẫu khô vẫn nhớ lá khôn nguôi
Đừng để đường xưa cây đổ bóng ngậm ngùi
Ai ngăn được tiếng chuông chiều trầm tịch ?

Quê hương tôi luôn bất di bất dịch
Núi-biển- sông đã định tính cùng muôn dân
Xin được bình yên, chẳng ai muốn thăng trầm
Đà Nẵng bây chừ ngấm trong máu thịt
Đà Nẵng đó – tôi đây – mối dây đã chằng chịt

               Tuyền Linh

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Vẫn Đà Nẵng, sông Hàn nuôi nhịp thở Chẳng ai xóa được vàng tươi mùa hoa cúc Cành dẫu khô vẫn nhớ lá khôn nguôi Đừng để đường xưa cây đổ bóng ngậm ngùi VietNam