Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Vắng Cha


VẮNG CHA 

Con sáo sậu ngày nào mắt ngầu đỏ chờ mưa rơi
Nó gọi tìm khàn hơi trên cánh đồng mùa đông nứt nẻ
Con sáo nhỏ đáng thương nép vào lồng ngực mẹ
Mà mơ về một ngày
nó cũng sẽ có Cha.

Con sáo nhỏ vắng Cha như giọt sương nhạt nhòa
như cọng cỏ dại hoang bên vệ đường,...hiu hắt
Nó tắm bằng tình thương bằng ngàn cơn đau thắt
Của người đàn bà lỡ làng ôm ấp nó hàng đêm

Nó sinh ra đời một ngày cuối tháng Giêng
khi người đàn ông ấy ngoảnh mặt đi về chân trời xa dịu vợi
Thì mẹ nó phải cố gồng mình lên trong mảnh đời chật chội
Để nuôi nấng một hình hài
kết tụ bởi u mê

Người đàn bà đa đoan chịu tủi nhục trăm bề
lặn lội như cánh cò trong đêm sương giá rét
Người đàn bà chỉ mong con mình không thua thiệt
với kiếp đời là đứa trẻ không cha

Cha ơi! có thương dùm không cho một loài hoa?
Đã bị cha vùi xuống chốn bùn dơ lầy lội
Mẹ con đau...
đau lắm cha ơi vì tiếng đời tội lỗi
Mà luôn ngẩng cao đầu cho con được ngày nay

Con vắng cha, vắng cả một bàn tay
Như thân cây giữa đồng không...trơ trọi
Như con sáo gọi tìm khàn hơi trong mệt mỏi
Mà không thể nào tìm ra nổi bờ bến yêu thương

Cha ơi! Cha là ai sao vứt bỏ con trên đoạn đường
Bàn tay bé nhỏ cần lắm tay người dìu dắt
Mẹ mỏng manh như màn sương lây lất
Đi suốt hành trình kiếm tìm cũng chỉ có mẹ mà thôi

Đau lắm tiếng than từ con sáo sậu...mồ côi
Mắt ngầu đỏ trong chiều cuối đông...buồn da diết
Manh áo, miếng cơm cũng luôn là điều khắc nghiệt
Cha ơi.....xin một lần cho con được yêu thương

            Miền Ký Ức 17/01/2016
click comment
2 comments
       icon edit icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

Con sáo nhỏ vắng Cha như giọt sương nhạt nhòa như cọng cỏ dại hoang bên vệ đường,...hiu hắt Vắng Cha- Miền Ký Ức 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2018-07-30T08:00:00+07:00
  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments
2 nhận xét:
  1. Người cha đã ra đi khi tác giả còn quá nhỏ, để lại bao nỗi nhọc nhẳn trên tấm thân gầyvà đôi vai nặng trĩu cho người mẹ. Dầu vậy mẹ vẫn tảo tần, chịu nhiều nỗi đắng cay nuôi con khôn lớn. Thời gian dù có phôi phai nhưng nỗi nhớ về cha không nguôi. Tình cảm và nỗi lòng của tác giả dành cho cha mẹ rất đáng trân trọng.Bài thơ giàu cảm xúc, có tính nhân văn cao.Câu từ, vần điệu như có nhạc trong thơ. Chúc mừng nhà thơ trẻ thành phố biển lần đâù đến với trang PN & BB

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nặng trĩu một nỗi buồn thương...

      Xóa