Vọng cố nhân- Huy Uyên
VỌNG CỐ NHÂN
Ngày em về xứ lạ
Tôi bên cầu đợi mong
Thuyền từ ra biển cả
Héo xót đau tấc lòng .
Qua Nhan-Biều, Ái-tử
Đâu rồi vọng lời ru
Tao nôi đưa tay mẹ
Ruột thắt đau chín chiều .
Lại đêm về điểm chuông
Đời buồn hơn chiếc lá
Gió thổi bay dặm đường
Núi cao xuôi biển cả .
Cố-nhân quên, tiếc, nhớ
Ngày tháng đã qua mau
Bóng người giờ đâu tá
Rụng rồi cõi xưa sau .
Em ngọn cỏ bùi ngùi
Hiên nhà tắt bếp lửa
Dòng đời mãi nổi trôi
Thắp trong tôi nhung nhớ .
Cố-nhân ơi, xa rồi !
Huy Uyên
Tôi bên cầu đợi mong
Thuyền từ ra biển cả
Héo xót đau tấc lòng .
Qua Nhan-Biều, Ái-tử
Đâu rồi vọng lời ru
Tao nôi đưa tay mẹ
Ruột thắt đau chín chiều .
Lại đêm về điểm chuông
Đời buồn hơn chiếc lá
Gió thổi bay dặm đường
Núi cao xuôi biển cả .
Cố-nhân quên, tiếc, nhớ
Ngày tháng đã qua mau
Bóng người giờ đâu tá
Rụng rồi cõi xưa sau .
Em ngọn cỏ bùi ngùi
Hiên nhà tắt bếp lửa
Dòng đời mãi nổi trôi
Thắp trong tôi nhung nhớ .
Cố-nhân ơi, xa rồi !
Huy Uyên
