Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Suốt đời, xin làm một kẻ điên- Trương Đình Phượng

SUỐT ĐỜI, XIN LÀM MỘT KẺ ĐIÊN

xin làm một kẻ điên
Tôi đánh mất nửa hồn trên lối vắng
Nửa hồn tôi, về quạnh tịch, đêm hoang
Tiếng chó sủa, vỡ nỗi đời phố thị
Chiếc lá nào cạn sắc tố hoài thương

Đã quá nhớ nên thành ra phai lãng
Yêu rất nhiều thành biển hận vô biên
Mùa cỏ rối, ai ngồi đan khuôn biếc
Mà mần đau đã ủ kén bao giờ...

Tiếng lòng cũ, người "gọi hồn" mấy độ
Chim di cư, nhớ chốn cũ bao lần?
Cơn tưởng tiếc có xoáy thành tâm chấn
Cho ngày xưa, phun nham thạch mê cuồng?

Tôi đã đánh mất những nhành hoa thắm
Trong khu vườn, buổi ấy, ngọt bình minh
Rồi năm tháng, triền miên buồn, tận huyệt
Làm gã điên đi nhặt nhóm chân tình...

            Trương Đình Phượng

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian