Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Có thể nào quên- Thụy Du

CÓ THỂ NÀO QUÊN


Nào anh đổ lỗi tại ông trời
Tại cuộc đời, tại hai ta tự rẽ
Trước ngã ba đường mình đâu còn trẻ
Đâu bồng bột ngu ngơ vẽ một thiên đường

Ngang lưng trời khi ẩn xuất tia nắng bất thường
Bức tường phía nhau chia hai miền đen trắng
Góc nào… xa nhau cũng thành hoang vắng
Đêm chìm sâu mắt trắng dại hoang

Có khi nào em hiểu nỗi cô đơn của kẻ lang thang
Em sẽ nhận diện ra đường cắt ngang số phận
Ngày ta quên nhau mỗi ngày mấy bận
Cái đau dường thắm sâu vào tận hồng tâm

Khi ta quên nhau hẵng không còn một bóng râm
Che hai đứa dưới trăm ngàn tia nắng
Quên nhau… nào phải riêng em nghe vị đắng
Mà cả anh cũng lắng đọng…niềm đau


Thụy Du

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian