Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Không còn em- Nguyễn Ngọc Hùng

Không còn em


KHÔNG CÒN EM

Em đi rồi
mùa thu còn ở lại
phố nhỏ buồn nằm đợi lá vàng rơi
Em đi rồi gió lạnh chiều tê tái
quán vắng lặng im nhớ một chỗ ngồi

Không còn em
mây về nơi xa lắc
căn nhà xưa cánh én cũng bay rồi
bên lưng đồi hoàng hôn về tím ngắt
ai một mình khô khốc cả bờ môi

Em đi rồi
nửa đêm chờ mưa tới
bóng ai ngồi nghiêng ly rượu đầy vơi
sợi khói thuốc kéo nỗi buồn vời vợi
đêm liêu trai thân buốt giá rã rời

Không còn em
bài thơ đành bỏ dỡ
khúc tình ca đứt ở giữa cung đàn
đêm cô đơn với vầng trăng đã vỡ
ta vật vờ theo nỗi nhớ lang thang ....

          Nguyễn Ngọc Hùng

COMMENTS G+/FB:

1 Comments
  1. phan thanh tân 12c kt18/12/14

    Cái hay của một người bề bộn , loay hoay vói công việc vẫn dành cho thơ một khoản lặng trong cuộc đời thường ...... lời thơ của bạn khác với giọng tửng của bạn khi nói chuyện ..... hình như đây chính là Ngọc Hùng he he chào bạn

    ReplyDelete

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian