Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Một thuở cỏ hoang & Về cõi trăm năm- Thụy Du

MỘT THUỞ CỎ HOANG

Nào có chờ một ngày mai
Dòng nước chia hai bên trong, bên đục
Nỗi đau thì chưa mục
Mái ngói rêu phong đã đôi chục năm rồi

Lá vàng thu còn đọng đó những bồi hồi.
Một lần đi, đâu rồi nơi này khuông cửa ?
Lộ trình của nỗi đau đan xen vào giữa
Để ta cứ một mình, một thửa cỏ hoang

Cứ tự nhiên như thế đừng sang trang
Để lại thêm ngổn ngang chật lối
Âm thầm riêng mình đi về đêm tối
Ngày nối ngày, đêm nối lặng câm

                  
Thụy Du

Một thuở cỏ hoang


VỀ CÕI TRĂM NĂM

Cần gì Người phải đợi lấy thời gian?
Để xóa tan cuộc mình hiện hữu
Phận người trả, biết bao nhiêu là đủ?
Bao nhiêu là vừa, để vào giấc ngủ ngàn năm

Ừ! thì cứ thản nhiên đi...về cõi trăm năm
Lãng quên, lặng câm "giữa ngày nắng cạn" (*)
Đợi lúc " ngộ được dòng luân hồi " (*) thì dường như chai sạn
Không còn những cảm rung vô hạn ban đầu

Xin vứt miền nổi loạn xuống chân cầu
Bình thản yêu thương...mặc đục ngầu gian dối

                      Thụy Du

----------------------------------------------------
(*): Trăng

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian