Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu - Sandy Wilson

BÃO - Thụy Du

BÃO

Bão trời là một cơn giông
Bão đời là những long đong luỵ phiền
Anh biết đêm qua...
ở một dốc triền
Em qua cơn bão từ miền xót đau

Ngút ngàn giữa bể trời sao
Anh như đi lạc đời nhau đôi lần
Em !
nơi nao ?
có thể đến gần
Đừng xa nhau nữa, ta cần nắm tay

Ngút ngàn hoang mạc hồn say
Nghe như đọng giọt sương mai dịu dàng
Trái tim anh..
sao ?
lay động khẽ khàng
Nghe như âm điệu cung đàn mùa xuân

Thiên đường, rạo rực, bâng khuâng
Như mơ, như tỉnh trầm luân trở mình
Em qua cơn bão...
bước chùng chình
miền khô cỏ cháy, chúng mình cần nhau

Mắt môi tìm vội ta trao
gọi mầm trăn trở, nôn nao đợi mùa

-Thụy Du-

BÃO - Thụy Du - Góc kỷ niệm Phố núi và bạn bè. Chút gì để nhớ!

COMMENTS G+/FB:

2 Comments:
  1. Không định dạng nỗi đau, câu thơ bị cầm tù
    Trong tuyệt vọng chợt thấy mình cứng cỏi

    Trả lờiXóa
  2. Là Trăng Khuyết sao ?

    Trả lờiXóa

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    • Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian