Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Chùm thơ về Quảng Trị- Huy Uyên

Chùm thơ về Quảng Trị
-------------------Huy Uyên----------------

Theo em về Quảng-trị- Huy Uyên

    Quảng-trị không còn anh và em

Tôi một đời con thuyền ra khơi
em bến đỗ đợi chờ mãi mãi
Quảng-trị ngày về xa ngái
để Thạch-hãn buồn mà trông người ơi .

Bên bờ Cổ-thành bạc màu đá gạch
đi về còn lại riêng tôi
chợ Sãi dấu lòng xa cách
Long-hưng nhớ thương vơi đầy .

Lối La-vang ruộng mía ngọt ngào
trái tim Mẹ cười cùng em quay lại
lên đồi sim chín lao xao
nhà-thờ-xưa đứng trông ai hoài mãi
.

Em có còn chờ tôi Hạnh-hoa-thôn
nắng mai trên hàng cau già ngủ sớm
tình trao cho người quên cả môi hôn
đi mãi quên cả bài thánh-kinh-buồn .

Ta bên nhau chạnh đời buốt lạnh
đường Gia-long dài sông tím trời đêm
Quảng-trị bây giờ không còn em
để phố buồn đến sầu mọc cánh .

Tội lòng em và cả cho tôi
ước một ngày về quê cũ
để xóm-đò-Ga cay đắng nhớ
Nhan-biều, Ái-tử bên kia sông xa trôi.
.

Biết khi nào quay về Quảng-trị
ấm lòng người bỏ xứ bao năm
giờ biết có ai đợi chờ không nhỉ ?
để em xa tôi theo tiếng gọi thầm .

Quảng-trị ơi giờ trăm nẻo xa xăm ...


                Huy Uyên

Quảng-trị không còn anh và em- Huy Uyên

Xa Quảng-trị

Về Diên-sanh với em gái thật buồn
mỗi chiều bơ vơ trên đồi cát
để sầu lòng ai theo câu hát
tóc bay xuôi ngược ngã-ba-thôn .

Dặm đường dài theo phố chợ
nhà-thờ nằm im một mình
chắc em quên rồi ngày xưa lối nhỏ
thư gởi cho người từng khúc lặng im .

Con đường gió từng bay cùng lá
ngờ ai nhặt chép thành thơ
có phải em là biển cả
Mỹ-thủy xa kia ai mong chờ.

Có phải em từ phe-Tư
trải lòng ra đến trăm ngàn ngả
để phe-Nhất buồn tới bây giờ
tội nghiệp mối tình ai trao từ thuở .

Yêu người
chôn chặt hết rồi mà chưa nói
tơ vương trải lòng theo tiếng gọi
ngẫn ngơ nhớ hoài mình tôi .

Em bây giờ không là của tôi
mà là mây trời lang thang khắp nẽo
được mất rồi xa trôi
về cầm nụ hôn xưa mà níu kéo
xa người .

Buổi theo người về Bến-đá
ai một đời ngồi mãi bên cầu
vui buồn chi tình không bến đậu
soi bóng ai coi sông cạn tình sâu .

Ngược tình em lên Mai-đàn, Thượng-xá
rừng dài theo từng buổi mong chờ
tôi bạc tình em từ thuở
về lại đồi xưa lặng hái hoa-bơ-vơ .

Thôi trả tình em về với Cu-hoan
tiếp dài thêm đoạn sầu Trung-đơn, Hải-quế
bao năm xa rồi Quảng-trị
Diên-sanh còn lại ký-ức buồn.

 
                    Huy Uyên

Xa Quảng-trị- Huy Uyên


Chiều bên kia sông Thạch-hãn

Chiều bên kia sông
tiếng chuông nhà thờ đổ
em sương khói tan mùa tiếc nhớ
vọng lại cùng ai bâng khuâng .

Ngày em bỏ tình ở lại
chia hai đớn đau xa xót riêng tôi
sáng chiều trông ngóng mãi
đã xa và em bỏ đi rồi .

"Chuông gọi hồn ai" cùng chiều
con chim trên cành giọng buồn hót mãi
Thạch-hãn đò trôi
bến cô liêu
dài chi mắt ai cho tình xa ngái
ngàn vạn miền yêu .

Xe đi, về mỏi mòn ai đón đợi
con lộ buồn xóm vắng em ơi !
giữa chiều lời kinh dài tiếng gọi
làng quê mãi nhớ thương người .

Bơ vơ trôi bông lục bình
vội qua sông mà xa xăm bến khác
nhớ ngày xưa em khóc
(đời em riêng anh) .

Bên sân mắt ai tím màu hoa khế
em có ngẫn ngơ vàng bóng người thương
gió cũng thay mùa bay lặng lẽ
em cầm trên tay một thập-tự-giá buồn .

Trời ơi sao lòng nghe chuông đổ
bên kia chim đã báo xa bầy
nắng rưng rưng đầu sân nhà ai ngày đó
để rớt thêm sầu vạn-cổ chiều nay.

 
                        Huy Uyên

Chiều bên kia sông Thạch-hãn- Huy Uyên


Theo em về Quảng-trị

Theo em dặm dài về Quảng-trị
đường Gia-long ngủ lặng bên sông
bao năm xa gọi hoài nổi nhớ
xa khuất người ơi, muối xát trong lòng .

Đem cổ-thành cùng ai thao thức
về chợ Sãi từng đoạn đợi mong
bên kia Nhan-biều nắng rớt
tiếng chuông lẻ bạn trong chiều
đưa người sang sông .

Bước nhẹ theo phố rất buồn
đèn vàng nghiêng đêm chao bóng
người xưa đâu rồi
mà Quảng-trị hoài trông ngóng
đã đi rồi sao thêm đợi mong .

Đường xa những tháng ngày theo học
ai đón đưa trước cổng lớp Nguyễn-hoàng
để ai về mỗi chiều hong tóc
phơi nổi sầu riêng cho tôi mang .

Sáng mai xe qua cầu Lòn
ga nhỏ, vắng chở tình đi mà nhớ tiếc
Chúa về để tim ở lại La-vang
đường tàu bên đường tắp ngút .

Về Long-hưng mùa lúa vàng xanh ngát
ngã ba đợi chờ chiếc bóng người đi
lối qua Gia-độ cùng chiều ai hát
ơi em anh nói em nghe được gì ?

Theo em anh về Quảng-trị
bao nhiêu năm qua ai chết bên thành
trong mắt người vương dặm-sầu-thế-kỷ
để nhớ người đi khi tóc đang xanh .

Gọi em từ Mỹ-chánh tới Trung-lương
nhịp cầu chia bao mãnh đời theo năm tháng
xa cách nhau chi để lại dấu buồn
về Quảng-trị mà lòng đầy cay đắng .

Quảng-trị bây chừ lòng ai cháy bỏng !


                   Huy Uyên

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian