Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Người đàn ông đóng cửa và buồn- Huy Uyên

Người đàn ông đóng cửa và buồn- Huy Uyên
Người đàn ông đóng cửa và buồn

Nụ hôn dẫn về ngang ngực
dấu đôi chân hồng da thịt sớm mai
cuống quít ôm tình đuối chết
nghiêng xuống bên em thở dài.

Tôi mê thiếp đời ngã đớn đau
tiếng em khóc nhỏ tuồng như cầm giữ
gởi theo bão tố
trôi vạn đường sầu .

     Em còn nhớ tình mình xưa cũ
     thoáng mê đắm ai khuôn mặt dịu dàng
     bóng tối khâm liệm chết trôi thác lũ
     để tôi buồn chịu tang .

     Em dấu mặt trời tháp lạnh cô đơn
     ngoài trời mùa hoa đang nở
     pháo cưới chợt bơ vơ từ đó
     nước mắt chạy quanh dỗi hờn .

Những bãi đá ngầm dấu mình ẫn dụ
khép lại lòng trên môi dấu son
con tàu bỏ đi quên ngược xuôi dòng
ánh trăng xanh trôi qua vàng võ .

Thôi tim người không còn đập
như cỏ cây, lá mục, bèo trôi
em đứng một mình rồi bước tiếp
đi qua tình đi qua đời tôi .

     Em khuất rồi đầu ngõ phố
     tình tôi chột thui chết đoạn đành
     hoang hoãi đau thương đã mở
     cớ sao hai người đành đoạn quay lưng

     Người đàn ông đóng cửa và buồn ...
               Huy Uyên


Người đàn ông đóng cửa và buồn- Huy Uyên

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Người đàn ông đóng cửa và buồn- Thơ Huy Uyên 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam