Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Gửi sân trường xưa và người yêu cũ- Tạ Văn Sỹ

Gửi sân trường xưa và người yêu cũ- Tạ Văn Sỹ
Gửi sân trường xưa và người yêu cũ

Có một lần tôi lỡ nó yêu em
Để xấu hổ suốt một thời trai trẻ.
Em đành đoạn! - Sao mà... con gái thế ?
Để nỗi buồn từ đó cứ man man.

Ta gặp nhau - Thu rợp bóng muồng vàng
Và chia biệt - Hè sang hoa phượng đỏ.
Mười tám tuổi em đâu hay từ đó
Tôi khởi đầu lận đận của con trai.

Tôi ra đi theo những chuyến độ dài
Biền biệt quá - Lời thơ buồn gửi lại
Sân trường cũ và em thời con gái.
Mải ham vui ngày áo trắng trăng rằm.

Mười tám năm tôi lại trở về thăm
Ồ! - Áo trắng các em hồn hậu quá!
Những mắt thỏ mắt nai nhìn tôi xa lạ
Gã đàn ông râu tóc đứng bên đường.

Sót giữa hồn lãng đãng một mùi hương
Tôi cúi xuống nhớ thương từng kỷ niệm.
Em giờ chắc đã áo vàng áo tím
Nhớ gì không, áo trắng phất phơ buồn…

                              (Tạ Văn Sỹ-vnwebblog.com)

Gửi sân trường xưa

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Có một lần tôi lỡ nó yêu em Để xấu hổ suốt một thời trai trẻ. Em đành đoạn! - Sao mà... con gái thế ?Để nỗi buồn từ đó cứ man man. VietNam