Phố núi và bạn bè...
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Nửa lời thề- Xuân Môn

Nửa lời thề- Xuân Môn
Nửa lời thề

NỬA LỜI THỀ (1)

Hai ta chung một lời thề
Hẹn đường 17 mãi kề Sông Chanh (2)
Nửa em giữ nửa trao anh
Nửa ra tiền tuyến nửa thành hậu phương

Bao năm lăn lộn chiến trường
Ngược lằn sinh tử xuôi đường rủi may
Nửa lời thề nguyện không thay
Vững niềm tin xẻ dọc ngày đạn bom

Ngày về tuổi bạc màu son
Khó giầu - Tay mắt không còn đủ đôi
Phần chưa mất báo tử rồi
Một tôi sống chết - hai tôi một sầu

Đau hơn ngưỡng có thể đau
Tình xưa đứt ruột qua cầu trái duyên
Đường 17 mãi thanh niên
Ôm Sông Chanh chảy ngọt miền ru nôi

Giờ: Anh, tay, mắt lẻ đôi
 Nửa lời thề mất một đời để quên
Nỗi đau hoàn cảnh gây nên
Em đâu lỗi… để bắt đền thề xưa!

             Tháng 07/2018
                   Xuân Môn
-------------------------------------
 (1): Cảm tác về câu chuyện một người lính bị bắt làm tù binh. Ngày đất nước hòa bình trở về quê; người yêu xưa chờ anh hết tuổi xuân, gia đình chị nghĩ anh đã hy sinh, nên nửa khuyên, nửa ép chị lấy người không có tình yêu làm chồng...
  (2): Sông Chanh Dương và Đường 17 qua nhiều xã của huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng

COMMENTS

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Đau hơn ngưỡng có thể đau. Tình xưa đứt ruột qua cầu trái duyên 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam