Phố núi
Nơi giao lưu, tản mạn... cùng bạn hữu yêu văn học nghệ thuật gần xa.
Không bao giờ quá sớm để kết bạn & quá muộn để yêu- Sandy Wilson

Lời ngỏ

Tốc ký đêm- Trương Đình Phượng

TỐC KÝ ĐÊM
(Cho H gã thi nhân lập dị)
1.
nằm xuống
một vì sao cháy muộn
tôi thấy
những cánh đóm đi lạc
trong giấc mộng của mình
nỗi đau mọc mầm tự bình minh
chảy tràn
qua nách thời gian
lễnh loãng màn đêm bội thực khúc kinh sám hối

bóng trăng hạ tuần
trầm mình
dưới vũng cây
nín lặng
đợi
giờ khắc trút hồn
những dấu chân sương
ánh màu bạch tạng
hút tầm vệt cô đơn
giữa khói thuốc mơ hồ.
gã đàn ông vò nát, nhai, nuốt tháng năm
nhắm mắt chạy theo dòng lý tưởng thổ tả

2.
ánh trăng loang dần
khung cửa nhếch nhác
gã thằn lằn
cắn
giỡn chiếc đuôi
sưng tấy bởi căn bệnh hủi
cuối kỳ
quẫy đạp
giữa vũng chiêm bao đa tầng
như con cá
choãi mình từ đám rong rêu
sực mùi

tôi thấy
cực điểm sự phân hủy
của những cơn tiềm thức phản mùa
đàn cảm xúc vong nô
thảng thốt
bứt đứt những giác quan cảm biến
hớt hải
hớt hải
đan kết những mảng màu
tự mãn!
3.
những bựng vú trần gian
ung thư
nhễu nhão chất sữa cạn kiệt Protein

lũ chuột
bĩ bõm bơi
qua con kênh lòe bịp khát khao
la liếm
nằm kễnh khoe từng khoang bụng trương phềnh
những niệm khúc hối cải
bằn bặt dội về
từ cánh rừng hoang tàn của thời đại đĩ thõa. trộn lẫn chiếc bóng
nhung nhúc dòi bọ an phận
của mình
vào đám sao không còn đủ sức tỏa sáng
tôi lắng nghe
xa xăm
tiếng bình minh lâm bồn

      Trương Đình Phượng

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian