Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

NGÀY ẤY QUA RỒI

Nhớ năm ấy, mẹ tôi ngồi khóc
Khi tiễn cha rời khỏi cổng làng
Như đưa người ra tận đảo hoang
Mà chẳng biết bao giờ trở lại

Nhớ ngày ấy mẹ tôi thường vái
Phật, đất, trời phù hộ cho cha
Sớm ra đi, mau lại về nhà
Nhưng. Ngày ấy càng xa dịu vợi

Nhớ khoảng ấy mẹ tôi thường đợi
Trước cổng nhà vào lúc chiều lên
Nhưng ra vào hình, bóng mình ên
Rồi ngồi khóc suốt canh giá lạnh

Thấy mẹ khóc, không đành xa lánh
Cứ ngồi ôm chân mẹ khóc theo
Chỉ khóc theo, nước mắt bèo nhèo
Nhưng chẳng biết sao cha lại vắng

Ngày ấy qua rồi-

Nhớ năm ấy ngôi nhà thầm lặng
Chẳng tiếng cười, lời nói vui loa
Chẳng còn nghe tiếng nhỏ, tiếng to
Dường như đã dần dà chết mất

Từ ngày ấy, gia đình chật vật
Nhà trước, sau hụt tới, hụt lui
Cơm chẳng no, áo vá, bùi ngùi
Nhìn bè bạn, láng giềng thua sút

Cái khoảng ấy còn trong ký ức
Cứ nhớ hoài cho đến hôm nay
Muốn quên đi, sao lại nhớ hoài
Một ám ảnh cả đời không dứt

Giờ mẹ già, xa con, đã khuất
Nơi chốn xa, xin hãy ngủ yên
Chuyện dĩ vảng một thời tai biến
Hãy quên đi, ngày ấy qua rồi.

   THỦY ĐIỀN (CHLB Đức )
click comment
0 comments
       icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer
  • CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    Muốn quên đi, sao lại nhớ hoài Một ám ảnh cả đời không dứt Ngày ấy qua rồi- Thủy Điền 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2018-05-14T05:00:00+07:00
    • Thể loại
    • Tác giả
    • Thời gian
    Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian

    Ngày ấy qua rồi- Thủy Điền, Phố núi và bạn bè...

    keywords: Phố núi và bạn bè... Chút gì để nhớ!, Ngày ấy qua rồi- Thủy Điền
    Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
    Google Comments
    Facebook Comments
        Không có nhận xét nào: