Nơi lưu giữ kỷ niệm của một thuở học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn. Không bao giờ quá muộn để yêu (Sandy Wilson)
LỜI NGỎ:
Quý độc giả và bạn bè gần xa thân mến!
       Kỷ niệm 30 năm họp mặt toàn thể học sinh khối 12 niên khoá 1980 – Kon Tum, Phan Thanh Tân- bạn thân cùng lớp 12C của tôi viết trong tuyển tập lưu niệm:
       “Đời người ai cũng có một thời để nhớ, có một góc riêng và có một khoảng trời để nhìn lại. Thời gian qua đi chẳng thể nào giữ lại, chỉ có những ký ức, những hoài niệm của một thời áo trắng, những kỷ niệm của tình bạn hữu mới còn mãi trong mỗi chúng ta.
       30 năm là một khoảng thời gian quá dài để thay đổi số phận của mỗi con người. Những học sinh ngày ấy của khối 12 niên khóa 1980- Kontum bây giờ mỗi người mỗi mảnh đời khác nhau, có người đã ra đi mãi mãi… Cho dù thế nào đi nữa thì tất cả chúng ta đều là những người bạn của một thời “áo trắng” đã qua, với bao nhiêu kỉ niệm mà suốt chặng đường dài 30 năm vui buồn, gian nan chẳng thể nào chúng ta quên được’’
       Ý định làm blog của tôi bắt đầu từ cuộc họp mặt rất là cảm động và không thể nào quên đó. 30 năm qua, tôi có thêm những người bạn ngoài xã hội, không chỉ chia sẽ với nhau những tình cảm vui buồn mà cả những khó khăn bươn chãi của cuộc sống, lại có thêm nhiều kỷ niệm để nhớ. Cần có một gì đó để lưu lại cho nhau, dù hơi muộn màng.
Qua blog này hy vọng rằng mỗi chúng ta sẽ thấy mình trong đó, thấy tất cả niềm vui, nỗi buồn, tiếc nuối và cả ước mơ của những người viết bài cũng là chính của mình. Mong được sự tham gia của tất cả bạn bè, và cả những bạn đọc quan tâm đến chủ đề này- để blog trở thành một nơi tâm tình, chia sẽ, lưu giữ những kỷ niệm vui buồn -qua đó tình thân bạn bè càng được thắt chặt và mãi mãi bền vững …


Phố núi và bạn bè
Một góc cafe Eva Kontum, nơi bạn bè thường họp mặt

       Biên tập: NPV (Nhụy Gialai)
       Điện thoại: 0913.450282 - Email: nhuygialai@gmail.com

       Xin chân thành cám ơn Quý bạn đọc đã ghé thăm, để lại comments, đóng góp ý kiến xây dựng và bài vở cho blog.

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 5 năm 2016

HÌNH NHƯ CHIỀU ĐÃ TẮT
Phượng đỏ màu hạ buồn
Vương chân lối em về
còn thơm mùi hương cỏ
có hẹn hò trăng xưa
chìm sầu chao sóng gió.

Tháng ba nghe tiếng gọi
đăm mắt bóng quê nghèo
người bên sông ngồi đợi
dặm lòng nước trôi theo.

Phượng đỏ màu hạ buồn
thuyền sông chiều em đứng
tháng ngày ngậm ngùi trông
khuất xa rồi chiều rơi xuống.

Nắng đậu trên mắt người
cớ sao lòng xa-xót
biền biệt một miền yêu
để chiều đi không hết.

Người bao giờ quay lại
chợ hắt bóng đường quê
quán bên sông xa mãi
ai không kịp quay về.

Trăm năm câu hẹn hò
trao nhau màu môi mắt
ai đi dưới trời sao
hình như chiều đã tắt.

Nửa đêm ngồi cầm giữ
tim người một lần trao
tình thôi như đã vỡ
em ở đâu bây giờ.

Cuối hạ tình bơ vơ
tháng năm trôi đi mãi
sầu người cổ-tích xưa
buồn này ai đã hái?

     Huy Uyên
----------------------------------------------

Có thể bạn sẽ thích:

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

Còn nguyên một nỗi nhớ- Mưa phố núi

CÒN NGUYÊN MỘT NỖI NHỚ

Nỗi nhớ biết giấu vào đâu ?
Buổi chiều dài hơn năm tháng.
Hay đem xếp vào ngăn kéo,
Rồi vứt chìa khoá ra sông ...

Nỗi nhớ vẫn bám theo lòng
Giày vò tâm can ray rứt.
Thôi đành tìm quên giấc mộng
Bóng anh sừng sững hiện về

Cụm nhớ đem hong ngoài sân
Sáng nay bầy chim ríu rít,
Hát thương cuộc tình bịn rịn.
Mặc cho nhân thế đổi thay.

Mặc cho nhân thế đổi thay !

Nỗi nhớ đem phơi còn nguyên.
Bồng bềnh đám mây ký ức
Còn nghe tim hoài thổn thức...
Dẫu màu tóc đã phai sương.

Dẫu màu tóc đã phai sương !

     Muaphonui 26/4/2016
-------------------------------------------------
Đọc tiếp:

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 4 năm 2016

Em về- Hương Ngọc



EM VỀ

Em đi một sáng mù sương
Buổi về trời trở nắng vàng hanh hao
Trời xanh mây trăng lao xao
Đường xưa lối cũ lối nào người ơi!
Cánh chim bạt gió xa vời
Ngã nghiêng một kiếp chợ đời nổi trôi
Em là, em của em thôi
Xuân chưa tàn cuộc đơn côi mặc lòng.


Hương Ngọc

----------------------------------------------------
Đọc tiếp:
Phố núi và bạn bè... Nhụy Gialai
9/10 65 bình chọn