Nơi lưu giữ kỷ niệm của một thuở học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn. Không bao giờ quá muộn để yêu (Sandy Wilson).
LỜI NGỎ:
     Quý độc giả và bạn bè gần xa thân mến!
      Kỷ niệm 30 năm họp mặt toàn thể học sinh khối 12 niên khoá 1980 – Kon Tum, Phan Thanh Tân-  bạn thân cùng lớp 12C của tôi viết trong tuyển tập lưu niệm:
     “Đời người ai cũng có một thời để nhớ, có một góc riêng và có một khoảng trời để nhìn lại. Thời gian qua đi chẳng thể nào giữ lại, chỉ có những ký ức, những hoài niệm của một thời áo trắng mới còn mãi trong mỗi chúng ta.
     30 năm là một khoảng thời gian quá dài để thay đổi số phận của mỗi con người. Những học sinh ngày ấy của khối 12 niên khóa 1980- Kontum bây giờ mỗi người mỗi mảnh đời khác nhau, có người đã ra đi mãi mãi… Cho dù thế nào đi nữa thì tất cả chúng ta đều là những người bạn của một thời “áo trắng” đã qua, với bao nhiêu kỉ niệm mà suốt chặng đường dài 30 năm vui buồn, gian nan chẳng thể nào chúng ta quên được’’
      Ý định làm blog của tôi bắt đầu từ cuộc họp mặt rất là cảm động và không thể nào quên đó. 30 năm qua, tôi có thêm những người bạn ngoài  xã hội, không chỉ chia sẽ với nhau những tình cảm vui buồn mà cả những khó khăn bươn chãi của cuộc sống, lại có thêm nhiều kỷ niệm để nhớ. Cần có một gì đó để lưu lại cho nhau, dù hơi muộn màng.
     Qua blog này hy vọng rằng mỗi chúng ta sẽ thấy mình trong đó, thấy tất cả niềm vui, nỗi buồn, tiếc nuối và cả ước mơ của những người viết bài cũng là chính của mình. Mong được sự tham gia của tất cả bạn bè, và cả những bạn đọc quan tâm đến chủ đề này- để blog trở thành một nơi tâm tình, chia sẽ, lưu giữ những kỷ niệm vui buồn -qua đó tình thân bạn bè càng được thắt chặt và mãi mãi bền vững …

Phố núi và bạn bè
Một góc cafe Eva Kontum, nơi bạn bè thường họp mặt

       Biên tập: NPV (Nhụy Gialai)
       Điện thoại: 0913.450282 - Email: nhuygialai@gmail.com
         Xin chân thành cám ơn Quý bạn đọc đã ghé thăm, để lại comments, đóng góp ý kiến xây dựng và bài vở cho blog.


Ngày 05 tháng 07 năm 2015

CHUYỆN TÌNH

     Chị quen anh nhờ cô em thứ mười sáu học cùng lớp với chị. Anh là con thứ mười ba trong một gia đình có mười lăm người con. Anh có làn da trắng như da con gái, đôi môi đỏ, nụ cười thấm hút đã làm xiêu đổ trái tim non trẻ của chị. Anh có cái núm đồng tiền bên trái, dáng người cao lớn. Tất cả những hình ảnh đẹp đẽ ấy gợi cho chị nhiều khát vọng về tương lai, về cuộc sống, ước mơ một tình yêu trong sáng lãng mạn muôn màu.

      Bỗng anh đi bộ đội, lòng chị nặng trĩu đớn đau, những giấc mơ của chị vỡ nát, chị âm thầm chờ đợi, âm thầm nguyện cầu.

      Tình yêu cứ ám ảnh chị làm lòng chị xúc động nhớ nhung. Chị chờ đợi, chị mộng mơ, trái tim chị xao xuyến buâng khuâng chìm trong mê đắm.

      Rồi một ngày sau ba năm đã đến với chị.

      Chị bàng hoàng sửng sốt, anh ấy đã về, nguyên vẹn, mạnh khỏe tuy da có hơi rám nắng nhưng lòng chị đầy ắp niềm vui.Trong làng nhiều người đến thăm anh và chị cũng đến. Chị không ngờ anh nói năng hoạt bát, hiểu biết sâu rộng, tính tình vui vẻ. Chị trìu mến nhìn anh và anh chị đã ngầm hiểu nhau.

     Thế rồi một đêm trăng trong sáng chị đã gục đầu vào ngực anh và khóc, khóc cho vơi đi những nỗi nhớ nhung và đón nhận những rung cảm ngọt ngào của tình yêu đầu đời. Điều mà chị đang chờ đợi trong giấc mơ, trong suy nghĩ, trong trái tim rất lâu, rất lâu đã xảy ra.

      Một đám cưới đơn sơ và giản dị nhưng chị vui mừng biết bao, chị cảm ơn trời phật, cảm ơn ông Tơ bà Nguyệt đã xe sợi chỉ hồng cho anh và chị.

      Anh đón chị về trong nhà ngang phía bên trái của nhà từ đường, một sân rộng nằm giữa, anh chị sống gần như riêng biệt. Chị mê đắm trong tình yêu ngọt ngào mà anh đang dành cho chị. Hai người cùng đi làm đồng, cùng bắt cá, cùng nấu cơm, cuộc sống thật là hạnh phúc vô ngần. Những đêm trăng, anh chị đem nong phơi lúa ra trải chiếu dọn cơm. Cơm nước xong, anh chị nắm tay nhau cùng đi dạo dưới trăng, cùng thưởng thức thứ ánh sáng lunh linh mềm mại, mùi lúa non nồng nàn, ánh trăng bàng bạc, gió nhè nhẹ man mác đưa anh chị vào cõi đê mê của trời đêm.

      Những đêm không trăng, anh đem sáo ra thổi, tiếng sáo dìu dặt buồn buồn đưa mọi người vào cõi mộng mênh mang, như đi vào nội tâm sâu thẳm dịu dàng.Chị đắm say trong niềm hạnh phúc, chị choáng ngợp trong sự nồng nàn yêu thương. Thời gian cứ êm đềm trôi qua, hạnh phúc và mãn nguyện....

      Bảy tháng sau ngày cưới, một hôm, đất dưới chân chị như tụt xuống, trong mắt chị bầu trời hoảng loạn, dòng chảy êm đềm trong tâm tư như vỡ vụn :Anh ấy đi Bắc, hẹn hai năm sẽ về. Chị nhìn anh mà nước mắt cứ ứa ra. nghèn nghẹn

      Tiễn chân anh xuống tàu mà lòng chị tan nát, anh chị nắm chặt tay nhau. Thời gian cứ trôi qua từng phút, từng phút cảm giác sự chia ly đang đến gần, rất gần.

      Tàu nhổ neo nước mắt chị rơi , con tàu nhòa đi trong nước mắt, chị đứng nhìn theo, nhìn mãi cho đến khi con tàu chỉ còn một chấm nhỏ giữa làn nước xanh mênh mông, và khi chấm đen mất hút, chị lững thững ra về, lòng buồn nặng trĩu. Chị về nhà, căn phòng quen thuộc trống vắng, trái tim chị trống vắng, một nỗi thương cảm tràn dâng trong lòng. Lời nói của anh như vang đâu đây: "Anh đi xa nhưng anh luôn khắc sâu trong tim những ngày tháng tươi đẹp của chúng ta bên nhau"



      Về nhà chị nằm khóc và thiếp đi lúc nào không hay, khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, đầu óc chị nặng nề, tâm tư chán nản, chị chỉ ước mơ một sự thanh bình êm ả cho cuộc đời mình.

      Mẹ chị thấy chị hiu quạnh quá liền xin cho chị về nhà. Về đến nhà, chị cứ tưởng những ngày tháng qua chỉ như là giấc mơ. Những đêm dài trằn trọc khó ngủ, mắt chị nhìn vào bóng tối mênh mông hiu quạnh, trái tim chị như bị vò xé nghĩ đến đời người con gái như đóa phù dung sớm nở tối tàn. Tuổi xuân rồi cũng tan biến theo thời gian, một cảm giác không có chỗ dựa, cõi lòng trống trải nặng nề.

      Mãi đến sáu năm sau, chị mới hơi nguôi ngoai, nhưng ngày về của anh vẫn biền biệt, chị bồn chồn lo lắng. Một hôm chị bí mật được tin anh trở về vùng Ba Tơ Quãng Ngãi. Vậy là chị thu xếp gọn nhẹ đi theo người dẫn đường.

      Con đường vào rừng nhỏ hẹp, cây lá um tùm, nhưng nó mang đến cho chị một chút ấm áp, một chút vui vẻ, một chút hy vọng. Đường vào rừng im ắng lạ thường xen lẫn chút ái ngại trong lòng. Núi rừng thật yên tĩnh, đường phủ đầy lá vàng. Nhìn vào nơi âm u, chị liên tưởng đến bao nhiêu là chuyện xưa kỳ bí ẩn tích trong đó.

      Đi được ba ngày thì đến nơi, một mái nhà lá rộng lớn núp dưới ngàn cây che chắn kín đáo, nơi đây có hai cô gái trẻ hơn chị, có con đường mòn lớn, xe cộ có thể qua lại. gần đó là một dòng suối dùng để tắm giặt. Chung quanh rừng là rừng. Người dẫn đường là anh họ của chị dặn dò

       - Ở nơi đây có thể hỏi thăm tin tức may ra gặp được chồng.

      Tuy mới mẻ nhưng chị thấy tình cảm ấm áp, gần gũi của hai cô gái ở cùng nhà, đã xóa đi cảm giác lạ lẫm của buổi ban đầu. Chị thích nhất là con suối mà mỗi lần ra ngồi đây chị thấy rõ sự lắt léo của số phận đem đến cho chị một nỗi u buồn, một vị chua chát, một sự thất vọng khó xua tan. Ngày tháng qua đi anh ấy vẫn biệt tăm. Hay là … chị không dám nghĩ tiếp … Nhiều người xúc động về mối tình son sắt của chị cũng tìm kiến giúp nhưng vô vọng. Buồn quá chị thường ra bờ suối để ngắm những đóa hoa không tên màu tím nở rộ dưới thâm cốc, hoa nọ tiếp hoa kia tạo thành một tấm thảm tim tím, buồn phiền, triền miên. Mặc dù mang trong tâm tư bao nỗi khốn khổ của cuộc đời, nỗi cô đơn đến xót xa. Nhưng chị cũng ở đây thấm thoát được bốn năm, bốn năm buồn nhớ, nhớ đến bàng hoàng, nhớ đến mênh mang.

      Nghĩ phận mình chỉ có ba mươi mốt tuổi đời mà chỉ có bảy tháng hạnh phúc, còn lại gần mười bốn năm chờ đợi, chờ đợi trong nỗi tuyệt vọng đến tái tê.

      Bây giờ là mùa mưa rừng, mưa như trút nước, bầu trời u tối, những ý nghĩ u tối cứ ám ảnh chị. Càng ngày bệnh sốt rét rừng của chị càng trầm trọng. một đêm mưa tầm tã, chị cảm thấy dường như có một trận gió đập mạnh vào tim làm cho chị hôn mê, trong cơn mê cuồng, chị thoáng mơ hồ nghe tiếng nói vọng về

      -Sốt cao quá, chắc không qua khỏi đêm nay

      Rồi một bàn tay mát dịu nắm tay chị và dìu chị lên một đám mây ngũ sắc. Chị đã bay, bay mãi giữa khoảng không bao la, nơi cỏi vô hình


CẨM TÚ CẦU
------------------------------------------------------------------------

Ngày 04 tháng 07 năm 2015

Về nơi ấm áp- Trương Đình Phượng

Về nơi ấm áp- Trương Đình Phượng VỀ NƠI ẤM ÁP Truyện ngắn      Chiều.      Những chiếc lá vàng lặng lẽ chao xuống vệ đường n...

Ngày 03 tháng 07 năm 2015

Hồn quê- Xuân Môn

no image HỒN QUÊ Biết con đặc sản, cao lương Món ăn âu á đã thường dùng quen Lén trưa lội nát đồng phèn Giỏ cua nặng – mẹ ...

Ngày 02 tháng 07 năm 2015

Phố núi và bạn bè... Nhụy Gialai
9/10 65 bình chọn