Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm của một thuở học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn. Không bao giờ quá muộn để yêu (Sandy Wilson).
LỜI NGỎ:
     Quý độc giả và bạn bè gần xa thân mến!
      Kỷ niệm 30 năm họp mặt toàn thể học sinh khối 12 niên khoá 1980 – Kon Tum, Phan Thanh Tân-  bạn thân cùng lớp 12C của tôi viết trong tuyển tập lưu niệm:
     “Đời người ai cũng có một thời để nhớ, có một góc riêng và có một khoảng trời để nhìn lại. Thời gian qua đi chẳng thể nào giữ lại, chỉ có những ký ức, những hoài niệm của một thời áo trắng mới còn mãi trong mỗi chúng ta.
     30 năm là một khoảng thời gian quá dài để thay đổi số phận của mỗi con người. Những học sinh ngày ấy của khối 12 niên khóa 1980- Kontum bây giờ mỗi người mỗi mảnh đời khác nhau, có người đã ra đi mãi mãi… Cho dù thế nào đi nữa thì tất cả chúng ta đều là những người bạn của một thời “áo trắng” đã qua, với bao nhiêu kỉ niệm mà suốt chặng đường dài 30 năm vui buồn, gian nan chẳng thể nào chúng ta quên được’’
      Ý định làm blog của tôi bắt đầu từ cuộc họp mặt rất là cảm động và không thể nào quên đó. 30 năm qua, tôi có thêm những người bạn ngoài  xã hội, không chỉ chia sẽ với nhau những tình cảm vui buồn mà cả những khó khăn bươn chãi của cuộc sống, lại có thêm nhiều kỷ niệm để nhớ. Cần có một gì đó để lưu lại cho nhau, dù hơi muộn màng.
     Qua blog này hy vọng rằng mỗi chúng ta sẽ thấy mình trong đó, thấy tất cả niềm vui, nỗi buồn, tiếc nuối và cả ước mơ của những người viết bài cũng là chính của mình. Mong được sự tham gia của tất cả bạn bè, và cả những bạn đọc quan tâm đến chủ đề này- để blog trở thành một nơi tâm tình, chia sẽ, lưu giữ những kỷ niệm vui buồn -qua đó tình thân bạn bè càng được thắt chặt và mãi mãi bền vững …

Phố núi và bạn bè
Một góc cafe Eva Kontum, nơi bạn bè thường họp mặt

       Biên tập: NPV (Nhụy Gialai)
       Điện thoại: 0913.450282 - Email: nhuygialai@gmail.com
         Xin chân thành cám ơn Quý bạn đọc đã ghé thăm, để lại comments, đóng góp ý kiến xây dựng và bài vở cho blog.


Ngày 01 tháng 11 năm 2014

THƯƠNG NHỚ VÔ BỜ- MỘT ĐÓA PHÙ DUNG
                                              ( Thi tuyển Nguyệt Thảo Phần 2)

















KHI MÁI ĐẦU NGƯỜI THẤP XUỐNG
                     (Mưa Đầu Mùa Nhà Ngập Nước )
Loanh quanh những cỗ huỵêt tròn
lưỡi bò lê liếm từng hòn lệ vuông
hình thân ố nhộ minh thường
hoá khe nước nhọn xuống giường hạnh dung
môi non nhánh nở muôn trùng
triệu con vô ý cung phùng vào nhau
hồn người ở tận đẩu đâu
lạc giòng ân sủng vào sâu chốn nào
bốn bề mô thấp mô cao
từng phân đoạn lỏng làm sao đắp bằng

mây ngang trán đã dùng dằng
trời thu một nhánh sông hằng hà sương
đây là hướng đấy là phương
đâu đâu đó đó mùi hương quế về

mưa nguồn ướt tận cùng khe
lòng trong nhiễu giọt ngần nghe suối gầm


                -nguyetthao160507-

***


RỒI AI MAI SẼ ...

Rồi ai mai hỏi xin nỗi nhớ
giữ làm chi nữa tôi cho không
trăm năm mây nhớ vần quanh núi
tôi nhớ người như biển nhớ sông

Rồi ai mốt nữa tìm kỷ niệm
nửa tấm hình nhau xé làm đôi
tôi đem gương nứt mình soi ảnh
những vết thương xưa đọng mủ rồi

Rồi ai một chút tình dư nợ
vay trái tim xong mượn cả lòng
lòng chia trăm mảnh mềm như gió
tôi nợ người như gió nợ đồng

Rồi ai mai nhắc buồn xưa nữa
nhẹ hẫng lệ luồn qua kẽ tay
dẫu trăm năm ướt hương ràn rụa
tôi ngóng người như núi ngóng mây

***
Rồi mai ai hỏi mua giấy cũ
tôi đem cân ký bán đổ đồng
thơ yêu toàn những vần dang dở
thư tình một đống chuyện viễn vông

***


THÁNG NĂM

Tháng năm chưa dứt lời kinh thuộc
Chúa về trên nóc thánh đường cao
bàn tay ai chắp lồng tim lạnh
ngước mắt trông lên nắng hạnh đào.

Tháng năm mưa móc từng cơn ngắn
chia loãng ngày theo những trú chân
bài ca trũng xuống vài phân đoạn
rượu cũng phai men nhạt mấy phần

Tháng năm nắng áo mềm da thịt
những ngã tư nghiêng góc mảnh màn
ai cao tóc bới về ngang phố
bược lụa nhung vừa xin quá giang

Tháng năm biếc gió mùi son phấn
tôi góc giường co hở dấu vai
khuya vắng thu lòng chăn gối tận
ai kéo mền ngăn tiếng thở dài

        -nguyetthao210507-

***


TRĂNG MỜ CỎ DẠI

Ngắt một nhành hoa
trải lòng phơi phiến đá
giữa xô bồ quen lạ
nhặt lấy một sợi hồn

Lăn cuộn tình tròn
xuống bãi bờ long lở
đớn đau là dây nhợ
trói tay vào mai sau

Vạt cỏ nhàu
vẽ quanh vòng hoang phận
Vùng nguyệt tận
ru giấc dài thiên thu

tôi ngục tù
tôi huyễn hoặc
tôi khinh bạc
tôi lăng loàn

chiếc lá vàng
rơi mùa thu hai mặt
trong lòng đất
thơm mùi thịt da tươi

-nguyethao300507-



     BÀI THƠ CUỐI CỦA NGƯỜI TRƯNG VƯƠNG

Trời sang tháng sáu ngập ngừng
em về mưa ướt áo Trưng Vương buồn
xôn xao nhánh rụng trong vườn
như rưng rức vỡ tuổi hồn nhiên qua
chân sầu trên lối cỏ hoa
nghe thương guốc trắng ngày xa thềm trừơng

Em về gấp áo Trưng Vương
chợt bâng khuâng những mùi hương học trò
là môi ướt trái me chua
là mi mắt nhớ thơm tho nụ cười

Trời sang tháng sáu mưa rơi
con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rồi quên tên
cũng là thương bước chân mềm
loài chim sáo nhỏ đi lên thềm đời
thôi rồi !
hết nhé ai ơi
những bài thơ gửi áo người Trưng Vương

***


NGÀY TÔI LẤY CHỒNG

Tôi cứ nhìn đâu rất lạ lùng
môi cười băng giá tới mông lung
bao nhiêu sương tuyết vào da thịt
áo hở vai tròn rợn buốt lưng

những nhớ thương xưa đổ bến nào
tình lìa hạt máu vỡ hình sao
đường mi thưa thắt cung mày ngủ
hơi thở thờ ơ những ước ao

lệ rơi chẳng ướt chẳng đẫm mầu
chốn nhìn xa thẳm - thẳm đâu đâu
tôi hư thân xác hư hư ảo
hồn cũng chia phân vạn mảnh sầu

gói mảnh trăng cùng loang thoáng mây
cỏ hoang một sợi nhánh nhạnh gầy
lê thê búi tóc đêm hồng thuỷ
đau đớn nhiều rổi ! ! !
tôi khóc đây

            -nguyetthao170607-


TRĂNG MỜ CỎ DẠI (2)

Người về về quạnh hiu tôi
bóng che mất bóng hình bôi khuất hình
tôi đi đi lặng lẽ mình
giọt sương
đêm rớt
nụ quỳnh
khuya rơi

Mộ tình Ai biệt giam tôi
thanh mi lòi tói
vành môi xích xiềng
mặt trời tịnh trái tim thiền
tiếng ru tuyệt tự lời nguyền vong âm

cỏ hờn hồn Thảo xa xăm
bóng trăng Nguyệt tận sầu thăm thẳm . . . người 

***


NỬA KHUYA SOI GƯƠNG CHẢI TÓC

Sông nguồn núi ngọn là em
đêm thay yếm đỏ bên rèm cửa nâu
gương mờ soi khuyết đời sau
áo trong vong ảnh đường khâu đứt tà
sầu từ cổ kính sầu ra
lệ dìm dấu ngựa xe qua mắt bầm

Đời xô lệch áo luân trầm
má hơ phấn nhạt môi dầm son phai
ngang mi liếc sợi tóc dài
buồn tay nhánh nhớ rơi ngoài dấu ngôi
thưa dày khe lược chia phôi
hai vai tháng tám một tôi nghẹn ngào

Nửa đêm có mụ bà nào
đong gương cho tóc chảy vào thu dung

***


MÙA MƯA 
Người đưa tôi về
chập chờn đoạn đường con phố
Choàng chung chiếc áo tơi rách
Sưởi chung một hơi thở nồng.
Rạo rực bàn tay lần khuất
Thèm thuồng lén lút nụ hôn ...

Tội tôi
tháng tám mưa
chiều
Quên mang áo dạ để nhiều nhớ hơn
nồng nàn nhớ nụ hôn ngon
xốn xang nhớ ngón tay
luồn
qua lưng
chập chờn con phố mông lung
cái khuy áo
chặt
suốt cùng trận mưa

khoang lòng nhiễu giọt mau thưa
bàn tay hư
đến - chỗ
vừa ấm
thôi

chia vai tách áo ướt
người
tấm lưng cao thượng che đời tôi
khô

Mưa giờ tháng tám bơ vơ
người xa
sũng ướt
tôi chờ
chồng tôi


nguyetthao010807
(cảm ơn người thánh thiện đã gìn giữ tôi một buổi mưa chiểu biết bao nhiêu tội tình cám dỗ ...)
 


ĐỌC THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG RU ANH NGỦ

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
hé môi thơm ngậm núm trinh tuyền
mở hồ rêu quế hương trầm ngụ
khơi giòng sữa rịn ý khai nguyên

Lênh đênh tay ngón vo nguồn cuội
ba chấm hồng nhô nhọn thái dương
kê sông gối núi đo bờ cõi
vũ trụ mênh mông mấy cạnh giường

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
rồi chất chồng nhau ta hoá thân
em tan thành nước anh thành khí
kiếp trước đời sau chẳng lộn phần

Chân xuôi tóc rũ chia hồn xác
cột chống trời chưa đáy càn khôn
thác nghiêng lở nhỡ giòng nham bạc
một góc rừng nâu tím lịm buồn

Lại rúc vào ngực nhau mà ngủ
ngày sẽ dài thêm đêm ngắn đi
. . .
     -nguyetthao200807-


TRƯỚC MÂM CƠM CÚNG MẸ

Mẹ xa trước nén nhang gần
có về trong sợi khói oằn dáng xưa
có về thăm bữa cơm trưa
chén canh goá bụa đĩa dưa nạ dòng

Thưông cây lúa thuở đòng đòng
ru con khúc hát vẫn lòng quê xa
năm mười hai tháng ngân hà
mưa vào tháng một mưa qua tháng mười

Nắng về thôn ngược làng xuôi
bốn mùa khăn mụ áo tơi mẹ quàng
nửa trời vuông trắng vầng tang
đường xa chợ muộn dở dang nửa đời

Gió đưa hồn khói lên trời
trong vong ảnh vẫn mẹ tôi lò mò
tiền vàng đốt đã thành tro
mâm cơm hiếu tử vẫn chờ . . .
nguội
thiu 

***


NÓI VỚI NGƯỜI

Chẳng dựng đời nhau được
thì dựng người nhau lên
bằng dựng tình nhau trước
trái tim mình ưu tiên

Chẳng cởi áo nhau được
sao cởi lòng nhau ra
em dài tia mắt mắt ướt
anh nhọn ý dâm tà

Cả đời mình quanh quẩn
Như giọt máu quẩn quanh
Như bàn tay lẩn thẩn
Lúc em ngồi bên anh

Thử dựng hồn nhau ngược
để nuôi tình nhau xuôi
em trôi chìm con nước
anh bay lửng khoang trời

Một u tình bụi bặm
đóng váng sầu kinh niên
hai hoang hồn không tắm
khối dơ giờ ung viêm

Lật quay người nhau lại
để căm thù nhau thêm
còn căm thù nhau mãi
mở toang lòng nhau xem

mở toang lòng nhau thuộc
phải dựng người nhau lên
dựng nên tình nhau được
sẽ ru đời nhau yên

*** 

GOÁ BỤA

Em khép lại
đêm
nỗi buồn goá bụa
góc phòng vuông
trơ trẽn mấy cạnh giường
chỗ ai nằm
che tối tăm một nửa
cái bóng dài
goá bụa
cả trong gương

Đêm khép lại em quấn mền
chốt cửa
cơn mơ triều
đê vỡ đập
chìm sông
lại giấc ngủ
thuyền hồng phao xanh
giữa
nuớc mênh mông
goá bụa
cả cánh đồng


     Nhà bên kia có một ngưòi và một cây bông sứ ở chung nhau thành hai cõi lẻ loi - người cô đơn với cây cô độc - ngày , ngưòi thi thoảng đi về . đêm , người khi ở khi không làm hương bông sứ cũng lông bông lúc tan lúc tụ
     *Bên cửa sổ phòng tôi ngủ - hưong thảo xô ra và hưong sứ chen vào - để lại thêm một cõi chênh chao mộng mị ...

  NHỠ NỤ HOA NGẦN

Ngậm ngùi ..bên ấy
lều quán quan khê
là chốn người về
là nơi người ở

có cây bông sứ
rụng nụ hoa ngần
gãy nhánh hương trần
ứa giòng nguyệt lệ ...

lòng tôi như thể
quạnh qũe bên này
vén gió cầm mây
chờ con chim nhạn

mầm khô nhựa cạn
đông hoài ...tây hoài
thương ai - giận ai
hỏi mùi bông sứ

nhà tôi - tôi trọ
hồn ở nhà kia
nhỡ hôm nhỡ khuya
gió lay cành động

huơng rơi mùi rụng
nhỡ nụ hoa ngần...
dẫm phải bàn chân
tội ai . .ai tội

người ơi ..người ơi

***


CỨ ĐỔ THỪA CHO EM !

Hết đổ thừa em
lại đổ thừa cho Chúa
anh hèn như con chó
của lão ăn mày điên

Chúa tìm cõi bình yên
trên nhánh cây thập tự
em tìm nơi dựa ngủ
trong lổng ngực vai anh

tưởng là đứa sở khanh
mang trái tim tướng cướp
hoá ra là xác ướp
trong tủ kiếng vô trùng

đừng làm con chó cưng
em dắt đi dạo phố

đừng làm tên khốn khổ
phải ăn mày tình yêu

đã đau đớn bao nhiêu
mà đổ thừa cho Chúa

Còn buồn hơn thế nữa
Chúa có yêu bao giờ
ôi ! một gã khờ
sống đời quan thái giám
con ruột bà lãnh cảm
con ghẻ bác liệt dương
ơi ! tầm thường
và hèn hơn thế nữa....
Đừng đổ thừa cho Chúa
cứ đổ thừa cho em
Đừng đổ thừa cho Chúa
cứ đổ thừa cho em
Đừng đổ thừa cho Chúa
cứ đổ thừa cho em . . . !

    - nguyetthao151007-

<---Trở lại phần 1                                                                      Xem tiếp phần 3  4--->
----------------Văn Châu giới thiệu---------------

Ngày 31 tháng 10 năm 2014

Giọt nắng- Thuận Thảo

Giọt nắng- Thuận Thảo GIỌT NẮNG   Hình như nắng rất thật thà Hoàng hôn chưa vội ...lá hoa nhạt màu Tơ lòng vươn...

Ngày 30 tháng 10 năm 2014

Những nơi có​ cái nhất trên thế giới... Cẩm Tú Cầu st

no image NHỮNG NƠI CÓ CÁI NHẤT THẾ GIỚI... 1. Thành phố giàu có nhất thế giới: Thủ đô Tokyo của Nhật Bản là thành phố giàu có nhất thế giới vớ...

Ngày 29 tháng 10 năm 2014

Bến quê- Huy Uyên

Bến quê- Huy Uyên BẾN QUÊ Sáng em nhẹ mái chèo qua bến nắng ngập-ngừng trôi từng giọt sương tan xóm nghèo từ thu đ...

Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Bâng khuâng tháng Mười- Hương Ngọc

Bâng khuâng tháng Mười- Hương Ngọc        BÂNG KHUÂNG THÁNG MƯỜI                                             (tr...
Phố núi và bạn bè Phố núi và bạn bè
8/10 380 bình chọn