Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

BÓNG XƯA GIỜ ĐÃ ĐI RỒI

     Hôm nay, chiều chúa nhật, 14-01-2018, rảnh rỗi. Tôi lướt qua một vài trang mạng tìm đọc những bài văn, thơ để giải khuây. Tình cờ tôi gặp trên trang mạng Văn nghệ Quảng trị Blog một bài văn tuy ngắn, nhưng rất hay. Bài nầy tôi tạm cho là bài bút ký bởi tác giả hay dùng chữ “tôi“ của Nhà văn Trần Mai Ngân, người mà tôi khá quen. Bài bút ký có tên là “Cái Bóng“ như sau:

     CÁI BÓNG

     Ngày xưa lên năm lên ba...

      Tôi và cái Bóng nhỏ xiu xíu xinh xắn luôn tung tăng nhảy múa, ca hát trên đường đi đến trường. Có khi cái bóng phía trước tôi rượt theo một chú bướm nhiều màu sắc thật đẹp hay một con Chuồn Chuồn Ớt be bé cực kỳ quyến rũ...

      Năm hai mươi tuổi. Cái Bóng khăn voan đẹp trong một sớm Thu lên xe hoa về với chồng - xác pháo hồng rơi tơi tả khắp con đường. Hai bên nhà ra xem và trầm trồ cô dâu xinh đẹp quá ! ... Tôi mĩm cười dang hai tay ra đón lấy hạnh phúc - cái bóng cũng đồng tình dang tay ra ngơ ngác.

      Buổi sáng. Cái bóng luôn cùng tôi đến trường dạy học. Tan trường, bóng vội vàng ra chợ, vội chạy về nhà cùng anh, cùng con

      Buổi trưa. Cái bóng nhạt mờ trên nền gạch hoa ru con ngủ . Năm này qua năm khác, cứ thế con lớn dần. Bóng vẫn lặng lẽ không đổi thay.

      Mấy mươi năm tôi và Bóng mệt nhoài cuộc sống. Một hôm Bóng ngả bệnh.

      Tôi nằm dưới những ngọn đèn không hắt bóng trong phòng mổ. Tôi biết lần này mình và Bóng sẽ vĩnh viễn chia tay...

      Một vị bác sĩ trẻ đẹp hỏi tôi theo nghiệp vụ trước khi gây mê...
      - Cô yêu gì nhất trên đời này...

      Tôi cười
      - Là gia đình tôi.
      - Gia đình cô gồm ai...
      - Các con tôi và... chồng tôi.
      - Vậy là cô rất hạnh phúc.

      Tôi cười nhìn quanh... cái bóng đâu rồi nhỉ. Sao không trả lời... Bóng tôi đâu rồi nhỉ. Nhưng thôi. Tôi lại cười...

     - Tôi hạnh phúc. Tôi đang rất hạnh phúc! Cái bóng đã bỏ tôi. Mơ hồ tôi thấy bàn tay vẫy. Mơ hồ tôi thấy mình bay đi, bay đi... bay theo cái bóng đang mãi miết đuổi theo chú Bướm đầy màu sắc thật đẹp và con Chuồn Chuồn Ớt ngày xưa. Ngày xưa...!

Trần Mai Ngân

Bóng xưa giờ đã đi rồi-

      Đọc xong bài “Cái Bóng “ Tôi nghĩ không riêng về cá nhân tôi và nếu ai khi đọc bài nầy cũng phải đều xúc động:
      1- Ta tự cảm thương một cảnh đời bất hạnh
      2- Một Gia đình kém may mắn
      3- Một người vợ luôn mang một nỗi buồn
      4- Một đàn con thơ dại, cô đơn.

      Qua 4 điểm trên ta thấy hoàn cảnh một gia đình như thế, nếu người đàn bà không can đảm thì có lẽ cũng khó mà vượt qua và đứng vững đối với một xã hội hiện tại.

      Đặc biệt của bài bút ký là tác giả đã kể lại gần hết những giai đoạn của cuộc đời mình từng li, từng tí mà người đọc dù ở trình độ nào cũng hiểu câu chuyện ngay. Nó không màu mè, hoa lá, bay bướm. Nó rất đơn giản như cuộc đời thường.

      Qua câu chuyện trên, tôi cũng không nở bỏ qua, mặc dù trên đời nầy cũng có rất nhiều những trường hợp như thế, chứ không riêng gì tâm trạng của tác giả. Và, tôi cũng xin chia sẻ cùng tác giả một bài thơ nhỏ như sau:


Bóng xưa giờ đã đi rồi

Bóng xưa giờ đã đi rồi
Những ngày thơ dại của tôi không còn
Chuyện con Bướm trắng theo… mòn
Chuyện Chuồn chuồn ớt cũng vờn bay xa
Chuyện ngày chào mẹ, chào cha
Khăn voan, áo lộng, xe hoa theo chồng
Về nơi hạnh phúc mênh mông
Tay bồng, tay bế cõi lòng hân hoan

Bóng xưa cứ mãi bên nàng
Đêm ru, ngày hát bên đàn con xinh
Bóng xưa mãi dội theo hình
Cuộc đời cứ ngỡ rằng mình nghìn thu

Ai ngờ ! Lời hát, điệu ru
Cùng tôi ngày ấy giã từ đi xa
Bỏ tôi, bỏ lại đời hoa
Héo dần năm tháng, vào ra một mình

Đêm đêm vọng hướng đứng nhìn
Màn đêm khép lại bóng- hình hai nơi
Trần gian âm giới xa vời
Bao giờ gặp lại? Hỡi! Người tôi yêu.


Thủy Điền 14-01-2018

      Hầu an ủi phần nào trong cuộc sống. Chúc tác giả hãy can đảm và mạnh dạng hơn như những gì tác giả đã và đang có.

Bạn Thơ (Thủy Điền 14-10-2018)

click comment
0 comments
       icon edit icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

Cái bóng đã bỏ tôi. Mơ hồ tôi thấy bàn tay vẫy. Mơ hồ tôi thấy mình bay đi, bay đi... bay theo cái bóng đang mãi miết Bóng xưa giờ đã đi rồi- Thủy Điền 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2018-01-21T11:00:00+07:00
  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments
Không có nhận xét nào: