Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

Ăn cơm chùa- Thủy Điền

ĂN CƠM CHÙA

     Mỗi chiều thứ sáu nào cũng thế. Thầy Minh Trí hay ngồi trước mâm cơm chờ tôi và anh Bạch Hậu về để cùng ăn cho vui và mỗi sáng thứ bảy, chúa nhật nào cũng vậy, là chúng tôi hay ngồi bên cái bàn dài thấp, nằm cạnh Chánh điện, uống trà, hút thuốc lào, nghe thầy kể chuyện xa gần (Đời- Đạo) nghe sướng lỗ tay. Hôm nay Chúa nhật. Bỗng dưng đang ngồi uống trà, kể chuyện thầy dừng lại và nói: Điền và Hậu trưa nay hai đứa sẽ cùng thầy đi ăn cơm chùa nhé, nếu có đi đâu thì đúng 12 giờ nhớ về. Tôi và anh Hậu dạ, hai con sẽ đi cùng thầy. Anh Hậu là người từng ở chùa, chuyện đi ăn cơm chùa thì anh quá rõ nên chẳng có cử chỉ vui vẻ ra mặt. Còn tôi vì mới quen thầy mà nghe thầy rủ đi ăn cơm chùa là tôi mừng lắm. Không phải là vì ăn mà tôi muốn đến đó để xem cách các thầy khác đối xử thầy Minh Trí và hai thằng đệ tử của ông ta như thế nào.

     Anh Bạch Hậu là cháu ruột của thầy Đại đức Thích Minh Trí theo vai vế gọi bằng chú, trụ trì chùa Báo Ân ở đường Hoàng văn Thụ- quận Tân Bình – Sài Gòn. Họ là người gốc gác Hội an (Quảng nam) Và là bạn thân của tôi, hai chúng tôi cùng học chung một khóa (Khoá 2 ngành Địa Chất Công Trình) Tại Học Viện Thủy Lợi Miền nam đóng tại tỉnh Tiền Giang hồi năm (1977- 1980). Anh Hậu là người của Quân Khu 7 còn tôi là dân quèn.

     Giữa năm 1980, sau khi học xong phần lý thuyết hai năm rưởi, còn lại sáu tháng phải về cơ quan học phần thực hành để về làm Đồ án tốt nghiệp. May, tôi và anh Hậu được phân công chung về Ty Thủy Lợi Sông Bé làm việc. Cơ quan được đặt tại Thũ Dấu Một- Thị Xã Bình Dương.

     Từ Bình Dương về Tân Bình không xa (Khoảng 20km) Nên cuối tuần nào anh Hậu cũng về chùa cả (Vì chùa là nhà của anh, anh sống với thầy Minh Trí từ thuở còn bé) Riêng tôi thì quê quán Tiền Giang, nhà xa, nên ít khi về trừ mấy ngày lễ lớn và cuối tuần nối tiếp nhau. Anh về, thấy tôi ở lại một mình nơi cơ quan, buồn, nên hay rủ tôi về cùng. Được anh rủ, mừng, tôi đi theo và tuần nào cũng thế nên tôi quen thầy Minh Trí và ông cũng xem tôi như anh Hậu không hơn, không kém.

     Có về ở lại chùa mới biết, cảnh thanh bình, nhàn nhã thật vô tận “Đúng là nơi cửa thiền “ Sáng thức sớm nghe kinh kệ, nấu nước, pha trà, uống trà, hút thuốc lào, nghe thầy nói chuyện kinh kệ, đời-đạo, triết lý thật là hay. Mỗi lần thầy nói ra điều gì là dường như cuốn hút lòng tôi. Bỡi tôi nhận thấy cái gì cũng đều đúng cả. Hồi ấy có lúc nhẹ dạ muốn bỏ cái ngành Thủy Lợi mà theo thầy đi tu luôn.

     Một hôm ba thầy trò đang ngồi uống trà, hút thuốc, tâm sự. Thầy dừng lại và bảo: "Hôm nay bọn mình đi ăn cơm chùa một bữa nhá. Hai con chuẩn bị trưa nay theo thầy" Tôi nghe thầy nói xong, mừng quá, thế là hôm nay ta được ăn ngon và được ngồi gần các thầy khác để được nghe những mẩu chuyện hay. Thật tuyệt, cơ hội lâu lâu mới có một lần. Anh Hậu ngồi gần bên chẳng có chút vui mừng.Tôi hỏi :

     - Đi theo thầy lên chùa khác ăn cơm anh không thích hà?

     Anh bảo:
     - Có lạ khỉ gì, lên ấy mình cũng ăn như ở nhà bà cụ hay nấu thôi, có khi còn tệ hơn.

     -Anh nói thế nào, chẳng lẽ các thầy khác mời thầy đến rồi đối xử thế sao?

     - Không phải, thầy Minh Trí nói mà Điền không hiểu rõ, ông hay giễu cợt cho vui. Ông bảo đi ăn cơm chùa tức là hôm nay mình làm biếng nấu hay không có người nấu. Tóm lại là khỏi trả tiền. “Biết chưa “

     - À ra là như thế, ai biết đâu. Cứ ngỡ thầy nói đi ăn cơm chùa là người ta mời mình. Ai dè...!!


Thủy Điền (07-10-2017)

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: