Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Nương tựa- Thủy Điền

NƯƠNG TỰA

     Liên tiếp sáu căn nhà người Việt nam và một căn nhà ông bà người Đức nằm dọc theo con đường Alexander Strasse. Chiều nào họ cũng xúm nhau ngồi dưới tàng cây to tâm sự, kể nhau đủ thứ chuyện trên đời. Họ thường hay thấy ông bà láng giềng khoảng 17.00 giờ chiều ăn mặc rất chĩnh tề, ôm eo ếch đi ngang qua trông rất tình tự và khoảng hai tiếng sau trở về cũng giống như thế, có khi họ còn gắn bó hơn lúc ban đầu.

      Mấy ông đàn ông hay trêu các bà, ở con đường nầy tổng cộng là sáu căn nhà mà chưa thấy bà nào thể hiện đúng nghĩa như bà Anna cả. Nếu ông nào mà được quan tâm như thế thì rất là diễm phúc và có lẽ năm bà khác sẽ học hỏi theo.

      Sáu bà áp nhau bảo: Các ông hôm nay điên lên cả à? Rồi cùng nhau ôm bụng cười một trận.



      Thật tình, chuyện ông bà láng giềng, già, thể hiện phong cách yêu thương đi ngoài đường là chuyện bình thường, không có gì đặc biệt cả. Chuyện nầy người Việt nam sống trên đất Đức ba mươi năm nay họ cũng thể hiện hàng lố, nhưng họ thể hiện ở nơi khác, chứ còn ở con đường Alexander nầy họ chưa bao giờ làm như thế. Chắc có lẽ họ mắc cở hay ngại ngùng vì đó.

      Một hôm có một người gặp bà Anna dọc đường. Ông ta hỏi? Thưa bà Anna, xin lỗi bà trước nhá, nếu câu hỏi làm cho bà không hài lòng hay có gì sơ sót mong bà bỏ qua. Ông cứ hỏi tự nhiên.

      - Sống ở đây lâu năm, ngày nào chúng tôi cũng nhìn thấy ông bà rất là tình, vậy bí quyết nào bà có thể kể cho chúng tôi nghe được không, để chúng tôi có thể học hỏi ở ông bà được phần nào.

      - Vâng, cảm ơn anh. Tôi sẽ trả lời những bí quyết của chúng tôi mà anh đang yêu cầu. Thật ra thì chẳng có gì gọi là bí quyết, mà là thói quen của chúng tôi từ khi mới lấy nhau đến giờ. Nếu tính đến nay là khoảng năm mươi năm rồi chớ có ít đâu. Mà câu chuyện cũng khá dài, mong anh cố gắng nghe.

      Thuở ấy chúng tôi còn trẻ, độ 20. 21. Giờ 70 quên hẳn rồi, chiều nào sau giờ làm việc, về nhà rồi đến quán bia nhậu cho khuây khỏa tinh thần, khoảng vài ba tiếng xong, về đi ngủ và ngày mai đi làm việc tiếp. Tôi quen rồi yêu nhà tôi từ đấy, mỗi khi đến quán bia chúng tôi ăn mặc rất lịch sự, tay bên tay trông rất phấn khởi. Nhưng khi về cả hai đều say cả, quần áo te tua, không còn thẳng nếp nữa, tôi ngả nghiêng, ông nhà tôi cũng nghiêng ngả, phải mất một thời gian dài đi bộ thì mới mò đến nhà. Hồi ấy phải nói cũng vì bia rượu nhiều lúc thấy xấu hổ vô cùng. Có lúc say quá không còn biết vì cả, nhưng sáng hôm sau thức dậy người ta hỏi, ngại ngùng và quyết định xin thôi, không đến quán bia nữa. Nói thì nói vậy, nhưng cứ đúng chiều là con sâu rượu trong người bật dậy, thúc phải đến đó cho bằng được.

      Thưa anh.

      Qua nhiều năm đi nhậu, tôi và nhà tôi rút ra được kinh nghiệm rằng. Trước khi đi thì vẫn giữ y như lúc ban đầu, nhưng khi về là phải gắn bó ôm thật chặt nương tựa vào nhau để giảm bớt và tránh được tình trạng té ngã dọc đường cũng như người ngoài sẽ không nhìn thấy những tánh xấu của mình bộc hiện. Một thời gian ngắn thử nghiệm như thế chúng tôi thấy có kết quả rõ rệt và cứ thế mà thực hiện cho đến ngày hôm nay. Ngoài ra tôi cũng nói thêm là chúng tôi có yêu nhau thật, có yêu thì mới sống chung, hạnh phúc đến ngày hôm nay. Nhưng không có dữ tợn đến thế đâu anh, chúng tôi già rồi năm nay tôi và nhà tôi đã 72 tuổi, có ít chi đâu.

      - Cảm ơn bà Anna đã chia sẻ, thế là tôi đã hiểu. Xin cầu chúc cho ông bà luôn mạnh khỏe, sống bên nhau và ngày ngày được nhìn thấy sự nương tựa của tuổi già.

Thủy Điền 20-08-2017

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: