Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Áo lụa tha hương- Hoa Nguyên

Áo lụa tha hương


ÁO LỤA THA HƯƠNG

Tiếng giày khua cao thấp những con đường
Thang cuốn chảy qua chở thời gian quay quắt
Muốn gọi tên quen giữa dòng người tất bật
Ngỡ như mình lưu lạc dẫu Kỳ Đồng

        Aó xanh đỏ mùi vị thuở vàng son
        Ở chỗ đông bỗng thấy mình lạc lõng
        Giữa nắng trưa đô thị trời cháy bỏng
        Có chút mưa chiều bối rối bụi môi trường

Nên Sài Gòn nắng mưa đã ướt áo người
Những cô nàng cứ dập dìu qua phố
Sài Gòn chờ em về qua cổng chợ
Tôi chắc đợi người duyên dáng lụa quen

       Những cung đường giờ không nhớ nổi tên
       Nên tha hương trước căn nhà của ngoại
       Nên ngại ngùng gọi thầm tên Tân Định
       Yên Đỗ thiếu thời cũng in dấu triều qua

Những màu áo Sài Gòn vẫn kiêu sa
Dẫu thời gian có quá nhiều thay đổi
Phố cũ quen tên đã thay màu gạch ngói
Thấy ngỡ ngàng giữa màu lụa hôm qua

       Những con đường nào sẽ đỏ những mùa hoa
       Nhớ chiếc xích lô buổi trưa ngồi thiu ngủ
       Hàng phượng vĩ, dải chùm hoa rực rỡ
       Thiếu dáng ai mà lặng suốt sân trường

Mất tà áo xưa tên cũ những con đường
Nắng Sài Gòn ngỡ nhạt nhòa trong mắt nhớ
Đường cứ dài miệt mài theo tiếng thở
Người với người thầm đợi bóng người quen

       Những tên người giờ nửa nhớ nửa quên
       Sài Gòn, có cơn mưa về vội vã
       Người lữ hành độ đường bên ghế đá
       Thấy nỗi buồn chồng chất quá tháng năm..

                     Hoa Nguyên
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: