Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Một hôm thức dậy- Văn Châu

MỘT HÔM THỨC DẬY

Một hôm thức dậy-Một hôm thức dậy, ta ngồi khóc
Trời ạ!- kiếp người sao bể dâu.
Ngày nao cũng là ngày ly biệt
Lòng như chất chứa vạn cơn sầu

Hào khí gì ta- tên cuồng sĩ
Bạn bè vui miệng chỉ đùa chơi
Mơ được sang sông làm thích khách
Mà áo cơm đâu giỡn với người.

Một hôm thức dậy, ta ngồi khóc
Soi gương tóc bạc trắng nhiều rồi
Thì dám mơ chi làm Hạng Vũ
Đem sức hèn ra địch muôn người *

Chỉ mong chút phận làm dân dã
Khi buồn vui thú rượu - thơ chơi
Không nhận rằng mình là Ninh Thích
Xem cái công danh- rất nực cười!

Một hôm thức dậy, ta ngồi khóc
Cứ như là Tôn Tẫn giả điên
Vợ con hết dỗ dành, yên ủi
Định rước thầy về cúng ma điên.

Hàn Tín luồn trôn ngay giữa chợ
Mà rồi...thỏ hết, chó thay thôi
Chim trời đã tiệt, cung tên phế
Gớm!- Đời phản trắc, bạc như vôi.

Một hôm thức dậy, ta ngồi hát
Khúc Phụng Cầu Hoàng của Tương Như
Nào đâu thấy em nào để ý
Chỉ có ta ngồi ốm tương tư.

Một hôm thức dậy, ta ngồi nhớ
Như Đường Minh Hoàng nhớ Quý Phi
Như Kim Trọng nhớ Thúy Kiều lưu lạc
Ta nhớ em chẳng thấm chút gì!

Sáng nay, thức dậy lòng nghe mỏi
Ừ, cũng phải thôi- đã lục tuần
Khanh tướng, công hầu- Hề...mây khói
Nâng tách trà, nước mắt cứ rưng rưng.

                    Văn Châu
--------------------------------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: