Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

Em từ lục bát bước ra- Tuyền Linh

EM TỪ LỤC BÁT BƯỚC RA (*)
Em từ lục bát bước ra
1.

Em từ lục bát bước ra
Bàn chân khuê các đàn hòa thanh âm
Tóc mây ủ mộng thi cầm
Đàn tương tư bỗng khóc thầm phím tơ
Điệu hư phù trỗi bơ thờ
Hồn ta chừ biết so tơ phím nào ?
Nửa đời tình đã hư hao
Năm cung chín bậc, tình nào cho em ?

2.

Tình nào tìm lại hoa niên
Tình nào tránh khỏi lụy phiền cho nhau
Ngàn năm trước, trăm năm sau
Câu thơ viết mãi…chữ sầu vẫn đeo
Rồi ra nắng sớm mưa chiều
Hắt hiu tuổi mộng, đìu hiu uất trầm
Chỉ là một chấm…xa xăm
Tan trong hư ảo khuất tầm nhân gian

3.

Câu thơ chẳng chịu xuống hàng
Theo chi theo mãi bước nàng đi ra
Em từ lục bát kiêu sa
Khiến thơ hóa bướm la đà dưới chân
Đàn trầm lại trỗi cung ngân
Năm cung chín bậc tím bầm tương tư
Nghiệp duyên đeo mãi phận người
Lòng chàng, ý thiếp, nẻo đời mang mang…

             Tuyền Linh

(*): Câu thơ của nhà thơ Lê Hân
-----------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: