Con Mực- Xuân Môn

Con Mực


CON MỰC (*)

Cụ già nghèo rớt mùng tơi
Không con không vợ một đời một thân
Già thèm tiếng trẻ, bước chân
Cụ nuôi con Mực bớt phần cô đơn

Mực trung thành chẳng thiệt hơn
Chẳng chê chủ khó, chẳng hờn người nuôi
Yêu thương, hôn hít, vẫy đuôi
Thực lòng không chút nịnh người, lợi danh

Cụ đau bệnh mấy mươi năm
Mực luôn bên cạnh quẩn quanh chẳng rời
Chiều qua đưa cụ về trời!
Chạy theo Mực sủa từng hồi bi ai...

Buồn đau, ăn chẳng đoái hoài
Nát đêm tiếng Mực tru dài thảm thương
Sớm nay mộ cụ đẫm sương
Mực ngồi chết gục? vấn, vương người đời …

             Xuân Môn
-------------------------------------------------------------
Chú thích: (*) Mực là tên con chó đen được Cụ Vinh (đã chết) nuôi đặt tên trong câu chuyện gần như có thực ở khu phố tôi.

Con Mực- Xuân Môn - Góc kỷ niệm Phố núi và bạn bè. Chút gì để nhớ!


« Prev:
Newer Post

» Next:
Older Post

COMMENTS G+/FB

0 Comment:

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

  • Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian