Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Mưa Pleiku- Chùm thơ Hương Ngọc

MƯA PLEIKU

Trời như úp mặt cả vào mây
Gió chuyển quay cuồng đông lại tây
Xao xác đầu hè khô lá đổ
Oi nồng chật chội thở như say

Người đi dáo dác tìm nơi trú
Mưa đến từng cơn hạt nặng dày
Rười rượi lòng chùng nghe nước đổ
Tần ngần ướt sũng mấy hàng cây

Thương con chim sẻ kêu chiêm chiếp
Mưa gió loanh quanh lạc cả bầy
Phố núi mưa chiều sương bảng lảng
Bằng lăng thêm tím ngắm mà say.

                     Hương Ngọc

Mưa Pleiku


MƯA

Trời mưa sướt mướt phố phường
Anh đi ướt áo em thương quá chừng 


Mưa từ mờ sáng tưng mưng
Đang khô khan nắng bỗng dưng trở mùa
Mưa giăng đưa võng gió lùa
Hanh hao, hầm hập đã thưa thớt dần
Mưa tràn nước ngập đầy sân
Mái tôn lộp độp tiếng gần tiếng xa 


Trời mưa anh chẳng ghé nhà
Để em thơ thẩn vào ra tội tình.

          Hương Ngọc

Mưa Pleiku


Mưa chiều thành phố

Nơi quê nào cũng có những chiều mưa
Sao mãi nhớ cơn mưa chiều thành phố
Bất chợt đến ào ào nước đổ
Rồi chợt đi xanh ngắt tầng không

Những con đường loáng nước hóa dòng sông
Lũ trẻ con cởi trần đá bóng
Quán bên đường có cụ già trầm tư, chắc nhớ thời xa lắm
Bỗng giật mình mưa tạnh, nắng ùa ra

Mưa ướt em, áo nhòa vạt nắng
Chiều căng lên mặc gió se vào
Mưa đi rồi sương nắng cứ nôn nao
Xanh mướt quá hai ngả đường cây lá

Mưa chiều đến cho ai hối hả
Bon chân, bươn bả tìm đường
Pleiku chiều mưa sao mà thấy thương thương
Chẳng lạnh lùng đâu, hãy cho mưa tắm gội

Và xin em đừng áo che, nón đội
Để cho mưa cứ thế mỗi ban chiều

Mưa Pleiku


Mưa hạ

Pleiku của ta những ngày hạ trắng
Sợi khói buồn mây tím bâng khuâng
Hàng cây xanh im lìm rũ lá
Sợi mưa dài không dứt hạt mưa ơi!


Ta đi giữa dòng người xuôi ngược
Phố đông người sao ta vẫn lẻ loi
Bước chân chậm đợi một người xưa cũ
Trên đường đời biết có gặp lại không!?

                   
             Hương Ngọc

Mưa Pleiku


Nghe mưa

Dầm dề áo ướt trong mưa
Khát tìm chút ấm ngày xưa đâu rồi?
Người xa còn lại mình tôi
Hắt hiu quạnh quẽ, khoảng trời ai che


Mưa từ xa thẳm mưa về
Mà nghe trống lạnh bốn bề trong nhau
Phải rồi! Tháng bảy mưa ngâu
Người ơi! Thôi chớ đợi cầu nhớ thương


Hương Ngọc
--------------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: