Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

Chùm thơ cuối năm- Huy Uyên

QUÊ CŨ CUỐI NĂM


QUÊ CŨ CUỐI NĂM

Những sợi khói lam chiều mái rạ
xanh ngắt màu rêu ngang trời
quê quán từng hồi chuông đổ
trâu từng bầy lơ lửng bước chân đê .

Bùn đất đồng tháng chạp mưa tan
mẹ ngồi lặng yên đèn dầu leo lét
giấc mơ xưa về chậm rãi trên sân
cùng tiêng gà gáy đêm xao xác .

Em vắng tôi còn bên cầu ngơ ngác
thôi trăm năm đời lệ đá vàng rơi
hoàng hôn bên sông ngập ngừng chân bước
cay đắng chi hoài rót mãi đời tôi .

Em có đứng chờ hai mắt đăm đăm
thương biết mấy màu nhung huyền đen láy
bờ rào đường quê thôi quá xa xăm
phương nào ở lại cùng tôi nhung nhớ .

Bên trời Tây giờ ai đưa tay vẫy
hình như mắt môi ai dấu nụ cười
gió và hoa vàng từ đó
theo tình tôi bỏ lại thuyền trôi .

Đêm cuối năm cửa sổ nhà ai tiếng đàn
phai nhạt khóm hoa li tăm tối
hạnh phúc người rơi theo bước chân
quê cũ chìm đau những khúc nhạc buồn .

Cho tới đoạn sầu người lẻ bóng
tôi nhặt trao em bờ khói sương
em ngồi lặng chờ ai về
cuối năm dài rộng
mái tóc xưa gió chở một trời buồn .

       Huy Uyên (chiều 28 tết)

CUỐI NĂM Ở SÀI GÒN


CUỐI NĂM Ở SÀI GÒN

Mỏi mòn Sài-Gòn ly cà phê đắng nhạt
những người già bán vé số trẻ em đánh giày
chuyến xe cuối cùng đám ăn xin đen bạc
buồn nào hơn Sài-Gòn chiều nay .

Hạnh-phúc xô bờ quanh đây đảo điên
dĩ vãng lụy phiền, tương lai mù mịt
chết đi tiếng cười cuối năm quên tên
đốt leo lét đỏ ngọn đèn thần chết .

Những khuôn mặt người stress
lo sợ nỗi đau tiếng thét nhục hình
người vợ ôm ảnh chồng thi hài dập nát
và rưng rức khóc
đứa trẻ trên đầu quấn trắng khăn tang .

Ngồi một mình ngậm ngùi
phiêu linh giang-hồ tứ chiếng
ly rượu đầy vơi quán nhỏ vơi đầy
những ánh mắt đăm chiêu
đã qua bốn mươi năm chinh chiến .

Sài-Gòn cuối năm đọc báo
những cái chết bóp méo ngậm tăm
bà con ở quê nghèo đói khổ
tìm lối nào thoát khỏi cảnh lầm than .

Vây quanh những trái tim người
những đòn thù kéo dài dai dẳng
từng khuôn mặt hây ma chết trôi
uất nghẹn quan tài lấp đầy số-phận .

Lời cám ơn Sài-Gòn bao năm đã chết
đêm trên cao khuất những ngôi sao
chạy quanh nổi đau của đất
ngậm tăm, búng máu tuôn trào .

              
Huy Uyên
--------------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: