Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Tận cùng đêm rỗng- Hồng Thủy Tiên

Nhà thơ Huệ Nguyên


    TẬN CÙNG ĐÊM RỖNG
                                             ( Viết cho bạn - Huệ Nguyên)

Mặt trời mọc, mặt trời lặn
Bước chân rũ mệt, tôi cúi xuống hái một nhành hoa và pha
vào đó màu trong suốt của nước mắt
Đã rã rời
Sự mê ngủ giục giã , làm dịu đi, dịu đi những dây thần kinh
Tiếng mèo gào hoảng loạn và rất khẽ hạt mưa còn sót lại
của cơn giông cuối, lay gọi
Tôi đã trốn, đã trốn, đã trốn
Ngồi bó gối trong góc tối
Không pha tạp, không bó buộc, không ai tìm thấy ngoài sự
cô độc rợn ngợp và những mỏi mệt hằn sâu
Điện thoại ngoài vùng phủ sóng, internet , wifi, 

những phút giây vô vị
Loãng , loãng, loãng, mụ mị, trôi, trôi, trôi
Tôi muốn gõ một cái gì đấy, để mười đầu ngón không thôi
siết chặt hoặc bưng mặt
Tôi muốn nhắm mắt nhưng lại sợ ác mộng đuổi theo
Tôi sợ
Sa chân vực sâu
Đêm rỗng
Một cái tên chợt hiện, tôi viết hoa: HUỆ NGUYÊN
Bạn tôi – khi chiếc xe lăn thay đôi chân, bạn tôi vẫn mỉm
cười và gửi gắm tình yêu cuộc sống vào thơ
Không mê dụ, không tỏ bày, không ngờ vực , không hoảng loạn
Bạn tôi thánh thiện mỉm cười
Những phút yếu mềm trong tôi bỗng hóa thạch rồi vụn vỡ bụi tro
Mặt trời vẫn mọc, mặt trời vẫn lặn
Chúng ta đi qua sự sống này bằng những ràng buộc vô hình,
ngoài sự hiểu!
Trong tận cùng đêm rỗng, tôi viết hoa: HUỆ NGUYÊN...

                  Hồng Thủy Tiên
-------------------------------------------------

Chú thích:  

     Nhà thơ Huệ Nguyên tên thật là Nguyễn Văn Hợp, sinh năm 1986, tại huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình nhưng sống tại tỉnh Dăk Lăk. Từ năm 7 tuổi anh đã bị di chứng chân teo, co quắp không thể tự đến trường nên phải nhờ người thân mỗi ngày cõng đến lớp. Năm Huệ Nguyên học lớp 11, gia đình gặp quá nhiều khó khăn khiến anh phải thôi học dở dang. Từ đó, Huệ Nguyên mua sách vở về nhà tự học.

      Rồi “nàng thơ” đến với anh trong những tháng ngày cô đơn với căn nhà tranh ọp ẹp cùng những sách là sách ấy. Những vần thơ của Huệ Nguyên mộc mạc, chân tình, không nhiều mỹ ngữ trau chuốt nhưng cô đọng và giàu cảm xúc. Đọc thơ Huệ Nguyên, không ai nghĩ rằng những ngôn ngữ đó được thể hiện từ một con người tật nguyền nhưng biết yêu cuộc sống, yêu vẻ đẹp thiên nhiên và yêu chính bản thân mình. Rồi như ông trời đã đền đáp lại cho anh, trong năm năm, Huệ Nguyên cho ra đời 3 tập thơ tình lãng mạn được nhiều bạn thơ đồng cảm và yêu thích. Năm 2010, anh được kết nạp vào Hội VHNT tỉnh Dăk Lăk và anh cũng đã nhận được nhiều giải thưởng VHNT của tỉnh nhà.

      Tưởng rằng, tạo hóa hóa đã bù đắp phần nào cho số phận nghiệt ngã của Huệ Nguyên, nhưng không ngờ vào lúc 21g, ngày 3.11.2014, anh đã vĩnh viễn ra đi khi tuổi đời chưa tròn 28. Căn bệnh ung thư phổi di truyền từ cha đã ngăn bước Huệ Nguyên khi hồn thơ của anh còn đương phơi phới. Vậy là bao nhiêu hoài bảo, bao nhiêu ước mơ bé nhỏ của một người thanh niên tật nguyền đành phải gác lại. Tiếc thương anh, nhiều bạn bè đã đặt vé đến vùng cao nguyên xa xôi để tiễn đưa nhà thơ về miền đất lạnh.(trích Phùng Hiệu- http://nhavantphcm.com.vn)


      Phố núi và bạn bè xin chia sẽ lại một số bài thơ của Anh để bạn đọc yêu thơ cùng cảm nhận

Hình ảnh Huệ Nguyên

Dự cảm ngày tháng 7

Những cơn mưa chạy qua ngày thay áo
chẳng giặt nổi vết buồn
mé lòng con ố mùa trăn trở
những con chữ chạm vào tháng bảy
run run cọng cỏ nguyện cầu!

Cố níu vào vạt áo thời gian
gói sắc hồng vội nhạt
nhưng chẳng thể cầm giọt ngày chợt tắt
chiều úa trên ngón tay không giữ nổi tuổi mình

Con phác họa một ngôi nhà rất đỗi bình thường
mẹ đeo kính xâu kim may áo
cha nhấp tách trà khề khà chuyện con thằng út bi bô tập nói
đến mắc cười

Bởi không thể vượt qua những hạn định cuộc đời
con thèm một giây ánh mắt cha ấm từng bước chân bầm vết ngã
những đọt buồn mọc đầy ngày tháng bảy
câu thơ con côi cút ngõ về!

                 (22/7/2013)


Nỗi buồn không tuổi

Amí gùi cái nghèo lên rẫy
vẹo xiêu ngày nắng
hạt bắp giấu vào lo toan
hát ru mùa vụ
ký họa bước chân chai nẻ sườn đồi
mơ những hạt mầm ngát xanh như giấc mơ con trẻ

Ama mắc tuổi mình lên nếp nhăn mẫu hệ
buốt lòng ngọn gió đi hoang
chiều cúi mặt khâm liệm cánh rừng già tức tưởi
những cánh cung ngủ mê trong lời khan huyền thoại
đường ong bay lạc phía kỉ niệm buồn

Sông trơ đáy trừng trừng xoáy hận
bầy dã thú soi bóng mình hóa thạch
Yang cạn khô nước mắt*
lầm lũi đi vào lời ru

Ai tạc nỗi ăn năn trong ánh mắt trẻ thơ
lấm láp những mùa bùn đất?

            (28/10/2012)
______________
* Yang: Thần (Thần núi, thần sông…)


Trở giấc ngày tuổi dại

Vết sẹo ngã trâu gọi tôi băng qua cánh đồng tuổi dại
mùi cá nướng sém chiều
gai kí ức cào rách ngực
những quả trứng cò, trứng cuốc lặng im

Ngủ trong một góc tôi bãi sậy xanh um
đám trẻ trốn tìm quên đàn bò gặm ngày dở miệng
sào lúa chúng nhởn nha gặm hết
nhát roi cha quất lằn mông giờ vẫn đau

Thuở tắm truồng lấm cả tuổi thơ tôi
cáu bám vào thời gian chảy ngược
tôi chảy vào dòng sông dòng sông chảy vào tuổi nhớ
những con ốc con cua lội vào giấc mơ

Thời gian khép những cánh cửa hồn nhiên
sấp ngửa cuộc áo cơm mòn ngày chữ
những lâu đài tôi xây bằng viên gạch cám dỗ
bít cõi tôi lối về

Vết sẹo ngã trâu một ngày trở giấc
rủ rỉ thứ ngôn từ lặng câm

            (22/2/2013)

Hình ảnh Huệ Nguyên

Mòn ngày

Câu chữ ngủ mê trong vành nôi vô cảm
con ru ngày mòn rỗng
thứ ngôn từ lặng câm

Mẹ lội qua dòng ký ức con
lặng lẽ vết phèn lấm màu năm tháng
vệt bùn ruộng sâu bỗng thơm đến lạ
trổ nhánh mùa dậy hương

Cái nghèo vắt qua cơn sốt nửa đêm
tiếng rỉ rên sờn rách màu cổ tích
ngày lại trong hơn tiếng cười của mẹ
đồng chiều nhòa gió dáng già nua...

Con lật luống cày ngôn ngữ cằn khô
chẳng thể trồng nổi câu thơ trên mảnh vườn tuổi mẹ
ngày cứ mòn như con chữ
câm lặng từng nếp nhăn

                (3/3/2013)


Mặc niệm rừng già

Chiều lầm lũi
đổ bóng lên nỗi buồn
Kơ nia bưng mặt khóc
miên man niềm cút côi

Mặc niệm rừng trong bao tử bầy quỷ đói
nỗi cô đơn dài như ngọn gió
chạy dọc thung sâu
vắt ngang những cánh rừng trơ trụi
bạc lời bazan

Prơtôx bỏ ngày đi hoang*
bầy hươu, nai ngủ quên bên suối khát
hồn voi theo làn khói
ôm vết thương đại ngàn
lang thang…

Trăm sắc hoa rừng quên mùa không nở
cánh Pơ lang nhức nhối giấc mơ nào
chiều đổ bóng lên vành tang
run run lời Kơ nia hấp hối
nhát búa thời gian găm vết sạn chai hồn người

               (31/10/2012)
 
___________
* Một loài chim ở Tây Nguyên


Mùa thơm những cánh tay gầy

Chiều vắt trên ngọn khoai nước
tiếng nhái gọi bầy gặm nắng
con chuồn ngô chở giấc mơ tôi thơm lựng cánh đồng…
rót mình vào những nhộn nhịp mùa màng
Tôi nghe giọt mồ hôi rụng từ gò má chị ngân nga hát ngày nắng rạm
những bông lúa vàng au uốn mình quấn những bàn tay gọi anh quảy mùa qua nhọc nhằn nông vụ
để cái cười tỏa hương

Mẹ lội ngang chiều đôi chân sờn rách vết bùn
gấu quần ống cao ống thấp
mùa ngát thơm từ đôi bàn tay chai sạm
còn thương lưỡi hái lưỡi liềm

Chiếc nón mê cha đội tuột vành
che ngang đời khốn khó
bóng già nua hắt lên từng gồi* lúa
cha gom những đói no oằn quang gánh quảy về…

                      (16/8/2013) 

_____________
* Gồi: nắm lúa được gộp lại sau vài lần cắt

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: