Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Nuối tiếc...Thu & Vết cắt- Thụy Du

   NUỐI TIẾC…THU

“Sấp ngửa cuộc người Tôi quay quắt tìm tôi.” (*)
Tìm một dòng trôi trên hành trình mặc định
Thu úa mùa vàng phai, chiếc lá cuối cùng bịn rịn
Rời cành… đu mình vào khoảng tinh không

Buồn…! nỗi buồn thẳm sâu cùng cái rét đầu đông.
Nhớ quên, nhạt nhoà
khôn nguôi miền tan chảy.
Như cung trầm từ tiếng đàn bầu ai vừa gảy ?
Khúc lẻ loi róc rách mãi từ nguồn
Bao lần ư !? “lại thấy mình giống một kẻ cô đơn”(*) …buồn
Hành trình lang thang kiếm tìm một bờ vai, một luồng hơi ấm
Xa xa cuối khuất chân trời vẫn nghe rền vang tiếng sấm
Nuối tiếc Thu… với lấm thấm hạt mưa chiều

Thèm một nụ môi, một bàn tay dắt dìu
Sưởi ấm lại mảng hồn chiều giá rét
“Như kẻ tội đồ”(*) bị bỏ quên giữa yêu thương và căm ghét.
Muốn thét vang…
bày…
phơi... 

“sấp ngửa cuộc mình”(*)

Cuối tháng mười mà như lạc giữa chùng chình
“Tôi quắt quay tìm tôi”(*) cuộc hành trình…khắc khoải.
------------------------------
(*): trích Thu thu vàng




0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: