Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Cô giáo đẹp như tiên- Cẩm Tú Cầu

CÔ GIÁO ĐẸP NHƯ TIÊN

     Từ nhỏ vì công việc làm ăn của ba nay đây mai đó nên tôi phải học trường tư thục suốt, lên cấp hai tôi học Trường Trung học tư thục Phan Thanh Giản Đà Nẵng. Ngôi trường mới xây nằm trên đường Lê Lợi. Trường xây mới có một dãy lầu, ở ngoài nhìn vào nằm bên tay trái, hai cầu thang phía ngoài gặp trời mưa muốn lên các lớp trên đều ướt đẫm rất khó chịu.

     Năm tôi lên đệ lục cô giáo dạy toán cho chúng tôi có cái tên rất dài Bùi Đặng Hà thị Kim Phụng, cô dạy rất dễ hiểu, mỗi lần  lên lớp cô hay mặc áo dài sa tanh màu vàng có hoa và quần sa tanh trắng. Dáng cô nhỏ nhắn mình hạt xương mai nhưng cô không còm cỏi. Tuy cô đã lớn tuổi nhưng nét thùy mị đoan trang của thời con gái vẫn giữ nguyên vẹn, vẫn đằm thắm từ giọng nói đến cử chỉ, pha chút quý phái lẫn kiêu sa.

     Ai cũng ngưỡng mộ sắc đẹp của cô,  đôi mắt to tròn đen nhánh, nhưng không ngơ ngác như mắt của chú nai vàng trong rừng thẳm mà sáng lấp lánh như hai vì sao, vầng trán cô vòng cung rất đẹp, tóc cô đen huyền miệng cô cười như hoa nở, nhìn nghiêng một bên, khi cô ngậm miệng, hai môi cô như nụ hoa hồng. Cô có đôi cánh mủi khuyết nhẹ làm cho khuôn mặt thêm phần trẻ trung, đôi má hơi bầu bầu chút xíu. Mỗi lần cô giảng bài, ở dưới lớp tôi say sưa  ngắm cô, nhỡ bắt gặp ánh mắt cô tôi lại bối rối ngại ngùng, cúi xuống bàn giả vờ viết viết Và chuyện tình của cô cũng làm các học trò bàn tán xôn xao. Cô đã có chồng và một con gái sáu tuổi, chồng cô là nhà thơ Tế Hanh đi tập kết ra Bắc, hẹn hai năm sau sẽ về, nhưng cô chờ đợi đã sáu mùa thu qua vẫn không một lần tin tức. Cô son sắc chờ chồng nuôi con. Rất nhiều người theo đuổi cô nhưng tất cả như mũi tên bắn vào hư không. Cô đếm thời gian trong nỗi nhớ ngập tràn. Ngờ đâu, một sớm thu buồn, cô nghe được tin, người chồng yêu dấu của cô đã có vợ khác, cô đau đớn, cô hụt hẫng trái tim cô tan nát. Nỗi buồn cứ vây chặt cô, cô thấy bầu trời chao đảo quá đau khổ cô đã  ngã bệnh và phải nằm viện hai tháng trời. Những ngày ở bệnh viện cô nhớ về quá khứ, cô nhớ về người chồng đã cùng cô, bao ngày tháng mặn nồng, tình yêu say đắm của nhà thơ Tế Hanh, cô nhớ những ngày tháng êm đềm bên chồng, bên con.Cô nhớ nhất là, khi mới yêu nhau, có một hôm cô đã giận dỗi và nới lời chia tay, làm cho chàng quýnh quáng làm bài thơ để tỏ lòng

Em bảo anh: "em không yêu anh nữa!"
Em đành lòng, anh biết nói làm sao?
Nhưng em ơi, em nên suy nghĩ lại:
Không có anh, em sẽ mất dường nào.

Không có anh, em đem đôi mắt ngọc
Sáng long lanh so sánh với vì sao,
Ai đem ví làn mây cùng mái tóc?
Vừng trán trong ai ví với trời cao?

Hàm răng trắng hết cười ra ánh sáng,
Làn môi son thôi nở những bông hoa.
Trên đôi má bình minh không tỏ rạng,
Trong giọng vàng không có tiếng chim ca.

Ai sẽ bảo: "Cả mùa xuân hương sắc
Nở tưng bừng trong một phút em vui,
Khúc nhạc nổi theo bước đi dìu dặt,
Cả mùa thu trong dáng điệu bùi ngùi?

Không có anh rồi đây em sẽ mất
Vẻ thiêng liêng vàng ngọc cũng tiêu tan;
Bước vội vã không làm rung trái đất,
Mặt lệ mờ không ám cả không gian.

Và đời em phút giây ai nhắc nhở?
Ai sống giùm từng tý khổ, phần đau?
Và đời em phút giây ai tưởng nhớ?
Nỗi buồn chiều lạnh lẽo những ngày sau.

Sao em không, sao em không cảm thấy
Mối tình thơ rộng rãi tựa trăng sao
Mà nỡ nói những lời đau đớn vậy?
Không có anh em mất đến dường nào..
             ( Tế Hanh )

      Cô đã đọc đi, đọc lại bài thơ nhiều lần và cô khóc, khóc tình duyên bẽ bàng, khóc cho cuộc tình tan vỡ, khóc cho số phận éo le Trong lúc cô nằm viên, có một chàng trai trước đây đã theo cô, người này đi học ở Mỹ về, cô đã từ chối nhiều lần. Nhân lúc cô ngã bệnh chàng trai có dịp túc trực bên cô, hết lòng chăm sóc cô thật tận tình, thật chu đáo, bón cháo, bón cơm. Đến khi khỏi bệnh, cảm động tấm chân tình hiếm có của chàng trai, cô đã bằng lòng bước đi bước nữa.

     Một đám cưới linh đình được tổ chức. Từ đây nước mắt, bóng đêm và sự cô đơn đã chia lìa cùng cô. Chồng cô, thầy Trần thanh Dung (dạy Anh Văn cho chúng tôi) sống hạnh phúc cùng cô  trong căn biệt thự màu trắng gần ngả năm thành phố Đà Nẵng. Mấy năm sau hai người có một bé trai kháu khỉnh. Cô đi dạy bằng xe xích lô. Mỗi lần cô vô lớp, lớp học như bừng sáng hẳn lên.

       Cô giáo tôi gần gũi thân thương với học trò mà con người cô vẫn cứ phảng phất một nét buồn xa xăm vời vợi. Cô là những gì mong manh mềm yếu nhẹ nhàng. Bây giờ hơn năm mươi năm qua cô đã nằm yên trong lòng đất lạnh nhưng nhan sắc hiếm có của cô vẫn còn mãi mãi vói thời gian. Cô là vợ đầu tiên của nhà thơ Tế Hanh, được nhà thơ diễn tả qua nhiều bài thơ nổi tiếng.

     Cô là cô tiên của học trò chúng tôi...

Cẩm Tú Cầu
------------------------------------------------------------------------------------

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: