Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Niềm đau phố núi- Tuyền Linh

Niềm đau phố núi-


NIỀM ĐAU PHỐ NÚI

Ba năm đóng tại Pleiku
Mà nghe như thể nghìn thu nhớ đời
Tình tôi ngút tận chân trời
Lòng tôi chôn kín tận nơi Biển Hồ

Ngày đi tình quá hư hao
Lìa xa phố núi nghẹn ngào tuổi xuân
Bốn mươi năm, nghĩ cho cùng
Chính là giấc mộng không cùng đời tôi

Em Pleiku, em Pleiku !
Phố xưa còn phủ sương mù hoàng hôn ?
Mắt còn lóng ngóng tiền đồn
Lệ còn ướt đẫm đêm rền đạn bom ?

Con đường rợp mát Quang Trung
Tình còn hò hẹn tan trường đợi nhau ?
Hoa gạo còn đượm thắm màu
Đưa ta đến chỗ thề nhau am Bà ?

Sung già chứng giám tình ta
Còn che bóng mát am Bà hiển linh ?
Mấy mươi năm… nghĩ giật mình !
Vẫn đau đáu mãi khu gia binh buồn

Em chừ phố núi mờ sương
Còn trong ký ức Tơ Nưng biển hồ ?
Bước chân ai gõ nhịp buồn
Con đường Hoàng Diệu vẫn hun hút sầu ?

Ai về lối Phan Bội Châu
Cho tôi nhắn gởi niềm đau thông ngàn
Nửa chừng tình đã dở dang
Tôi treo nỗi nhớ lên hàng thông xanh

Chiến tranh ơi, hỡi chiến tranh !
Biết bao giờ mới buộc lành vết thương
Bốn mươi năm…nỗi đoạn trường
Còn nghe hiu hắt con đường tình xưa

Niềm đau nói mấy cho vừa
Ngờ đâu dâu bể đẩy đưa số phần
Mỗi người mỗi ngã trầm luâ
Phố ơi, phố núi rớt từng giọt châu !

Chừ đây ngồi tận đỉnh sầu
Nhìn qua ngó lại, ôi màu tang thương !
Pleiku ơi, nỗi đoạn trường !
Ngàn năm tâm thức còn vương vấn tình


               Tuyền Linh- 2014

1 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    1 nhận xét:

  1. Nhớ về thời cũ xa xưa
    Làm sao nói hết cho vừa nhớ thương
    Đường đời rẻ ngã đôi phương
    Lối mòn kỷ niệm còn vương nỗi buồn...

    Trả lờiXóa

Comments Facebook: