Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Dế mèn- Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả

DẾ MÈN.
                     Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả

      Nhà văn Tô Hoài đã vĩnh viễn ra đi, nhưng chú dế mèn vẫn ở lại cùng ký ức tuổi thơ của tôi, của bao nhiêu người khác...

Bài xướng: 

DẾ MÈN
Hình anh thấm đẫm tuổi thơ tôi
Lý tưởng mộng mơ đã một thời
Võ sĩ trên đài hăm hở đấu
Ca đoàn ngoài bãi mải mê chơi
Không ham vì lợi, không ham lộc
Chẳng hám kiếm tiền, chẳng hám lời
Trọng nghĩa, khinh tài, hồn Nghệ sĩ
Tiếng thơm còn để đến muôn đời

            Đặng Kích

Các bài họa:


1/ TIỄN BIỆT TÔ HOÀI

                                    Trần Chính 

Hồn ông còn đẹp mãi trong tôi
Tư tưởng hiền nhân sáng mọi thời
Kẻ ác hiếp lành nên quyêt đánh
Người ngay hữu hảo hãy cùng chơi
Đề cao nét sống vì đồng loại
Chẳng để thanh danh nhọ chữ lời
Tiễn biệt người đi về đất Phật
Cõi trần gian vẫn nhớ ngàn đời


2/ LAN MAN DẾ                        
                                    Thanh Hoa Dang 
Dế Mèn in đậm ở trong tôi
Hống hách, hung hăng thuở thiếu thời
Suýt chết trên đài vì thích đấu
Gần toi ngoài bãi bởi ham chơi
Thành danh cũng tại điều ân hận
Nổi tiếng là do biết kiệm lời
Câu chuyện lan man về chú dế
Vô tư ca hát rất yêu đời


3/ TUỔI THƠ
                                Dang Kich 
Đọc anh bỗng thấy bóng hình tôi
Nghịch ngợm, ngây ngô thuở thiếu thời
Đuổi bướm, bắt chim theo mải mốt
Đào giun, chọi dế cứ rong chơi
Trèo cây bứt trái, cha đầy giận
Đi tắm mò ngao, mẹ cạn lời
Ai cũng từng qua miền cổ tích
Quên làm sao được giữa dòng đời


4/ CON DẾ MÈN
                            
Ngô Quang Hùng 
Dế Mèn hình ảnh đẹp trong tôi
Kỷ niệm khó quên tuổi thiếu thời
Hiệp sỹ bãi bồi mà ngỗ nghịch
Danh ca xóm cỏ lại ham chơi
Thông minh hiếu động không toan tính
Nghĩa hiệp thủy chung chẳng lỗ lời
Nhắc nhở cho mình luôn phấn đấu
Muốn nên phải học để vào đời


5/ NHỚ TÔ HOÀI
                                      
Dong Hoang 
Cuối cùng bác đã quyết rong chơi
Thế thái nhân sinh đã cạn lời.
Bạc phếch mái đầu Người Nghệ sỹ.
Nụ cười rạng rỡ Bậc Tân thời
"Trên núi bài ca" vương vấn bạn.
"Dê Mèn phiêu ký" chạm tình tôi
Trọn cuộc trường chinh thời đã thế
Thế thời chẳng thế Sống muôn đời


6/ NHỚ BÁC TÔ HOÀI
                                            
Viet Hung Le 
Hình bóng in hoài ký ức tôi,
"Dế Mèn" phiêu bạt cũng do thời...
Khôn ngoan một thuở tìm mơ ước,
Ngốc nghếch cả đời... tạo cuộc chơi.
Diệt ác, bênh hiền không lấy tiếng
Trừ gian, giúp yếu chẳng cần lời...
Tô Hoài Bác hỡi! xin yên giấc,
Sự nghiệp văn chương Bác để đời


7/ BẠN DẾ MÈN
                                    
Tương Trần 
 Khổ thân tôi lắm Dế Mèn ôi?
Ai cũng bảo tôi giống anh rồi
Ham vui giữa nắng chơi đá bóng
Nghiện tắm, trưa hè thả ngữa trôi
Học nhác ham chơi vui với bạn
Tính tình hiệp sỹ dạo khắp nơi
Cha bảo ít chơi lo mà học
Mai sau này lớn đỡ nhọc đời.


8/ DẾ CA
                     Thai Kim Tinh 
 Nghĩ người lại ngẫm đến thân tôi.
Lưu lạc tha phương, chẳng gặp thời.
Bản chất hung hăng, ưa đấu đá.
Tính tình lãng mãn, thích ăn chơi.
Cầm đàn, lại gảy không nên tiếng.
Uốn giọng, nhưng ca chẳng đạt lời.
Tiếng gáy nỉ non, buồn thế thái.
Vểnh râu, rung cánh lánh xa đời .


9/ NGẪM CHUYỆN DẾ
                                     Thanh Thanh 
 Chuyện dế sao mà giống hệt tôi
Nhỏ thì nghịch ngợm biết tùy thời
Lớn lên hăng hái trong công việc
Luống tuổi nhiệt tình suốt cuộc chơi
Mặc kệ ganh đua đòi lớn tiếng
Bỏ qua tranh chấp muốn hơn lời
Thong dong ca hát hồn phiêu lãng
Toan tính nhiều chi chỉ khổ đời


10/ CHUYỆN DẾ MÈN
                                      
Xân Trần 
Dế mèn làm tổ trước vườn tôi
Bới đât hung hăng chỉ nhất thời
Sáng sáng miệng hang hăm hở gáy
Chiều chiều ngoài tổ dáng ăn chơi
Kiếm ăn nhanh nhẩu bên bờ cỏ
Tìm bạn tâm giao cũng kiệm lời
Nhà Dế bà con đều thế cả
"Phiêu lưu" nức tiếng để cho đời


11/ ĐỌC DẾ NGHĨ MÌNH
                              
Trúc Lê Văn
 Đọc dế Tô Hoài nghĩ đến tôi
Sống cứ lơ mơ chẳng hợp thời
Râu thưa tạo dáng ưa chải chuốt
Cánh mỏng ra oai thích xòe chơi
Lúc vui kêu bạn không ra tiếng
Khi tức chửi người chẳng giữ lời
Ngẫm mình, an ủi mình là vậy
Thành, bại rồi ra cũng một đời.


12/ DẾ TỰ SỰ
                           
Bảo Như
 Cho đến bây giờ - Tôi vẫn tôi
Mộng mơ, lý tưởng không có thời.
Khi xưa còn trẻ đầy nhiệt huyết
Hiện tại sắp già cuồng ái chơi.
Chân thật, thiệt tình, không dối trá!
Bao dung, rộng lượng, chẳng nhiều lời
Vô tư, hào sảng... Khinh danh lợi,
Nhân thế nào riêng chuyện của đời.


13/ CẢM ƠN DẾ MÈN
                                     Dung Nguyen Xuan
 Tôi phải là tôi, là chính tôi
Không ưa nịnh hót, chẳng xu thời
Nghĩa nhân, lý tưởng làm tâm sống
Quyền lực, váng chiều của cuộc chơi
Nhận bạn, sang hèn không bội tín
Xuất ngôn, sau trước giữ nguyên lời.
Cảm ơn "bạn dế phiêu lưu ký"
Anh đã cho tôi lẽ ở đời


14/ CÁI HỌA ĐUA TRANH
                             
Ninh Ngọc Tùng
 Tháng năm vất vả mãi theo tôi
Mộng ước xuân tươi đã hết thời
Dấn bước cheo leo trong kiếm sống
Trèo non nghiêng ngửa chốn vui chơi
Chạy tìm danh vọng không thành quả
Đuổi bắt tiền tài chẳng được lời
Tuổi ngả về chiều nhìn thế sự
Sắp lên tiên cảnh ngán tình đời


15/ DẾ CÔNG NGHỆ
                                
Thai Kim Tinh
 Mọi người gắn kết, phải nhờ tôi.
Liên lạc qua tôi, mới kịp thời.
Trợ thủ trên tay người bận rộn.
Cứu tinh trong mắt kẻ rong chơi.
Xa xôi ngàn dặm, còn nghe tiếng.
Cách trở năm châu, vẫn đáp lời.
Ghi lại bóng hình, lưu kỷ niệm.
Công lao của “DẾ”, để bao đời!


16/ DẾ MÈN 1
                               
Ninh Ngọc Tùng
Cái lão Dế Mèn ngứa mắt tôi
Huyênh hoang, hống hách lúc đương thời
Vểnh râu thách thức trong vòng chọi
Vung cựa thụi tung giữa cuộc chơi
Đấu trí, đua tài cài mấy thế
Giữ đồng, chiếm bãi cãi nhiều lời
Còn đâu cái thuở oang oang gáy
Chiếm cứ biết bao đất của đời!


17/ DẾ MÈN 2
                           
Ninh Ngọc Tùng
Cái lão Dế Mèn ngứa mắt tôi
Đi bằng đầu gối đã quen thời
Nấp trong bóng tối chờ vòng chọi
Ẩn dưới hang sâu đợi cuộc chơi
Đấu trí, đua tài mong giữ ghế
Mua quan, bán chức để sinh lời
Nhọc nhằn cái thuở lươn đầu lấm
Đã đủ hay chưa mộng của đời


18/ TUỔI THƠ CÙNG DẾ
                                          Cố Nhân
 Dế kêu văng vẳng gợi trong tôi
Tâm trạng buồn - vui thuở thiếu thời
Ri rích đêm mưa bà mất ngủ
Lang thang ngày nắng cháu ham chơi
Khi thua chán nản không lên tiếng
Lúc thắng hò reo chẳng tiếc lời
Nhếch nhác về nhà len lét sợ
Dăm roi quắn đít nhớ già đời


19/ TUỔI DẾ XƯA
                                
Hư Không
Tuổi mộng in hằn lũ chúng tôi
Vần bi chọi dế thuở niên thời
Làng trên mấy đứa hò giao đấu
Xóm dưới dăm thằng giục mải chơi
Trảy hội xuân về đua hái lộc
Mùa chiêm nhặt thóc xúm chia lời
Thành công mấy bạn thành danh cả
Chỉ có mình ta kẻ chán đời


20/ DẾ MÈN VÀ TÔI
                              
Toi Pham Van
Hình anh còn mãi ở trong tôi
Hồn trẻ đi qua đã mấy thời
Tung cánh vĩ cầm ban nhạc hát
Dương càng đài võ món quyền chơi
Kết thân khắp chốn không ngơi nghỉ
Thuyết khách mọi nơi chẳng tiếc lời
Thơ ấu gối đầu trang sách nhỏ
Tấm gương soi sáng suốt đường đời


21/ TÂM SỰ DẾ CHOẮT
                             
Toi Pham Van
Còn lại chút tình anh với tôi
Quýt làm cam chịu cũng do thời
Ở nhà ngang ngược gia đình quản
Ra ngõ hung hăng xã hội “chơi”
Lẻo mép gặp nguy nào thấy tiếng
Khua môi lâm vận có nên lời
Khuyên anh dăm tiếng sau này nhớ
Phải biết nhu cương, biết thói đời


22/ VÕ SĨ DẾ
                         
Nghĩa Lê Đình
Bờ đê bãi cỏ, chính nhà tôi
Võ sĩ lừng danh, thắng mấy thời
Sáng sớm vào hang yên giấc ngủ
Đêm về rời tổ dạo rong chơi
Chọi thua, không nản không danh lợi
Đấu thắng, chẳng màng chẳng lấy lời
Nhanh nhẹn kiên trung dòng dũng cảm
Tiếng tăm lừng lẫy đã bao đời
.


23/ TÂM SỰ DẾ MÈN
                  Khanh Van Chi Duc
Dế mèn gắn chặt với hồn tôi
Tiếng gáy dìu ai nhớ thiếu thời
Sáng sớm một mình lo lót ổ
Đêm khuya cùng bạn mải đùa chơi
Hung hăng thách đấu không thèm nói
Vui vẻ hát ca lại quá lời
Trước bạn hay thù râu vẫn vểnh
Phiêu lưu, hào hiệp sá gì đời !


24/ CHUYỆN DẾ MÈN
                    
Khanh Van Chi Duc
 Vinh danh Dế cụ* chẳng nhiều lời
Tự đắc dương oai đã một thời
Ngạo mạn, tài hoa mê múa hát
Hung hăng, dũng mạnh thích rong chơi
Vô tình giết Choắt* vì do Cốc *
Chủ ý cứu Trò * bởi tự tôi (1)
Cùng Trũi * phiêu lưu đi khắp chốn
Bao lần mạo hiểm suýt toi đời
----------------------------------
* Các loài vật trong Dế mèn phiêu lưu ký


25/ DẾ MÈN TỰ SỰ
                       
Khanh Van Chi Duc
Trang phiêu lưu ký Dế mèn tôi
Là bạn tuổi thơ biết mấy thời
Cùng Trũi lắm phen từng thách đấu
Với Cào đôi bữa đã rong chơi
Bên sông Tô Lịch* hay lên tiếng
Cuối phố Phủ Hoài * thảng cất lời
Vào sách giao du nhiều xứ lạ
Chiều chiều thương mẹ mới lìa đời
----------------------------
Ghi chú : Lịch là quê ngoại của Tô Hoài
Phủ Hoài là quê nội của Tô Hoài



26/ DẾ MÈN TÂM SỰ
                             
Dương Hoàng
Ngẫm lại ngày xưa thuở thiếu thời
Dế Mèn - Tên gọi ấy là tôi
Kiêu căng hống hách không thương bạn
Tự mãn nghênh ngang chẳng ngán đời
Cậy sức thế nên ham chọc phá
Ỷ tài thành thử thích rong chơi
Bao lần gây chuyện rồi ân hận
Bài học đầu tiên vẫn nhớ lời (1)
------------------------------------
(1) Bài học đường đời đầu tiên Dế Mèn


27/ DẠO GÓT NHÂN GIAN
                              Quát Phạm Bá
Dế Mèn lưu ký thổi hồn tôi
Phiêu bạt trần ai thưở thiếu thời
Khoái chí tự hào bên thách đấu
Hả lòng thỏa mãn loại ham chơi
Theo dòng thời cuộc bao trôi nổi
Dạo gót nhân gian những lãi lời
Cuối bãi đầu ghềnh đều góp mặt
Lênh đênh nếm trải mọi gam đời
-------------------------------------------------------------


1 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    1 nhận xét:

  1. Ơi dế mèn phiêu lưu ký, tuổi thơ tôi lại ùa về

    Trả lờiXóa