Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Vịnh tôm- Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả

Vịnh tôm- 
               Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả

Bài xướng:
VỊNH TÔM 
Nòi giống các ngươi thật quá buồn
Suốt ngày khúm núm, cảnh đi khom
Được đôi râu vểnh quen lùi ngược
Có cái lưng cong thạo cúi luồn
Phân lộn lên đầu nên có dại?
Não nằm phía dưới bởi chưa khôn?
Ở đời ứng xử cho minh bạch
Tư cách đàng hoàng, đáng trọng hơn

                      Đặng Kích

Các bài họa:

1/ TÂM SỰ TÔM
                    Lê Trường
Vạn vật sinh ra vốn tại Trời
Cái tên tự bác đặt mà thôi
Bác to, bác mạnh nên nhiều chuyện
Em bé, em hèn dám hé môi.
Kẻ nôn bằng miệng sao không ví?
Đứa ị đằng đầu lại cứ bôi?
Sản phẩm đều từ trong bụng cả
Có khác chi đâu hả bác Người?


2/ Tôm và quan
                     Dinh Nguyen Nguyen
Mấy vị quan tham thật đáng buồn
To mồm hống hách lại chuyên khom
Loài tôm khúm núm chuyên đi ngược
Cán bộ cong lưng để chúi luồn
Cứt đặt trên đầu ai bảo dại
Tiền đem lót đệm kẻ ban khôn
Quan trường chẳng thể còn trinh bạch
Trốc thối như tôm chắc bẩn hơn


3/ TỪ CHỨC
                   Trần Chính
Vận nước trông anh thấy thật buồn
Trên đầu xã tắc lại đi khom
Tinh thần Rồng Việt còn chưa tỏ
Não trạng tôm ươn chỉ cúi luồn
Nhục nhã nhiều phen nào đã đủ
Đớn đau bao bận mãi không khôn
Nhân dân mong mỏi chờ minh triết
Từ chức xin về đáng trọng hơn


4/ ĐÂY TÔM HÙM
                                     Nhuy Gialai
Mang tiếng “hùm” chi, chỉ thấy buồn
Cũng dòng tôm tép, cũng đi khom
Càng to khua khoắng không ai sợ
Thân lớn rằn ri khó trốn luồn
Ngon thịt, miệng đời câu đắt - rẻ
Khòm lưng, thời thế chuyện ngu - khôn
Số phần “nhãi nhép” âu đành chịu
Đâu dám cùng người sánh thiệt hơn…


5/ TÔM TỰ BẠCH
                                Dung Nguyen Xuan
Chớ thấy cong queo đã vội buồn
Bởi vì trời thấp phải lom khom
Giang hồ có lúc cần lùi, tiến
Ghềnh thác đôi khi phải lách, luồn
Chịu đựng hoá thân từ bỏ dại
Kiên trì lột xác trở nên khôn *
Thật thà được tiếng trong thiên hạ
Nhặt của trả người mấy kẻ hơn **

-------------------
*. Tôm trong đời phải lột xác nhiều lần
**. Tôm tép thật thà (Tập đọc lớp 1)


6/ TÔM THAN
                                   Thanh Thanh 
Trời đè phải sống kiếp lưng khom
Lùi bước nào đâu biết lách luồn
Đầu cứng sánh Cua đành chịu thiệt
Càng to so Cáy buộc nhường hơn
Tử hồng cả xác còn là dại?
Sinh bạch một đời vẫn chửa khôn?
Miệng thế truyền lan gieo tiếng xấu
Làm thân Tôm Tép thật là buồn


7/ TÔM LUỒN
                               Toi Pham Van
Vẫn nghe tôm cứt lộn lên đầu
Họ hàng nhà nó khác chi nhau
Mấy thằng khua mép quen luồn cúi
Có kẻ võ mồm cũng vểnh râu
Đi thẳng chắc đà thăng tiến khó
Cúi khom, luồn khéo cũng còn mau
Được cơ, được nước thi nhau bật
Cũng chẳng phải cần ngó trước sau


8/ VỊNH TÔM
                         Khanh Van Chi Duc
Cuộc sống khi vui lẫn lúc buồn
Trời sinh sao nỡ trách lưng khom
Tìm hàng bún đậu không cần cúi
Đến quán bánh tôm chẳng phải luồn
Vào chỗ chiếu bài khôn hóa dại
Ra đời đầm vũng lại nên khôn
Kẻ nào đụng đến dương càng chống
Giữ lấy ao, đâu quản thiệt hơn


9/ LŨ TÔM.
                                Viet Hung Le
Cái lũ Tôm kia chẳng biết buồn
Không hề đứng thẳng lại lom khom.
Chơi đàn tép nhỏ thì hà hiếp
Giỡn đám cá to lại cúi luồn.
Bụng dạ hẹp hòi nào phải dại
Ruột gan lộn ngược mấy khi khôn
Bon chen chi lắm lồi con mắt,
An phận thủ thường có phải hơn


10/ TÔM TÍCH
                                   Viet Hung Le 
Cái giống Tôm ni chẳng khoái buồn
Hễ vui thẳng đứng chẳng thèm khom
Mưa tràn nước trẩy thì bơi nhảy
Thấy lỗ, gặp hang cứ rúc luồn.
Ỷ thế nhọn đầu nào sợ dại
Cậy minh gân gốc há chi khôn.
Ham luồn thích rúc chi thêm mệt
Mặc thế sự đời chớ thiệt hơn


11/ BẦY TÔM.
                                 Dong Hoang
Rồng hóa thành Tôm thật đáng buồn
Đứng đầu trăm họ lại đi khom
Nhập triều (* ) khúm núm - Loài bò ngược
Xuất ngoại xun xoe - Giống cúi luồn
Lắm cẳng ngỡ là... nhiều chước độc?
Dài râu lại tưởng... lắm mưu khôn?
Kết bè kéo cánh phường xôi thịt.
Xử hết bầy gian Nước sạch hơn


12/ TÔM CA
                     Dong Hoang
Biết phận như tôi chẳng thấy buồn.
Sinh ra dáng dấp đã lom khom
Lũ người bắt chước, ưa bò ngược
Bọn quỷ học theo, khoái cúi luồn.
Tránh "Ngọ Môn" cao - Hèn bạc dại?
Lách qua cổng hẹp - Bạo tiền khôn?
"Bà Còng" gặp nạn thì quay mặt
Lối sống so Tôm có kém hơn


13/ HỌA CON TÔM
                                     Bá Tú Nguyễn
Râu vểnh ngược râu, mặt chẳng buồn
Mọc sừng trên trốc phải lom khom
Chân chèo, cong bụng đem hơi bắng
Mắt chống, co lưng lấy sức luồn
Rồng đến chơi nhà, Rồng dụng trí
Ốc nằm trong vỏ, Ốc làm khôn
Loài Tôm bơi lội chìm trong nước
Mà óc chứa đầy chuyện thiệt hơn


14/ TÍNH CÁCH TÔM
                                          Cố Nhân 
Bốn phía, nhìn xem thật đáng buồn
Trên dao dưới thớt, mới đành khom
Bùn dơ hôi hám, nên chui tránh
Sóng dữ hung hăng, phải lách luồn
Thây kệ người đời chê: quá nhát
Mặc cho miệng thế trách: không khôn
“Bà Còng” vẫn giúp, khi cần giúp
Đã giúp đâu màng chuyện thiệt hơn.


15/ TÂM SỰ TÔM 2
                                        Lê Trường
Tiếng xấu đành mang tủi phận buồn
Lưng xương chẳng có mới đi khom
Chỉ vì đít nhỏ phân đành lộn
Cũng bởi đầu to tính phải luồn
Hàn Tín cúi đầu ai bảo dại?
Quan Công khí phách chắc gì khôn?
Mặc cha thiên hạ lời đàm tiếu
Cay cú làm gì chuyện thiệt hơn


16/ ĐỜI TÔM
                              Chu Hồng Trung
Bạc phước nhưng đâu tủi với buồn
Dọc ngang sông biển chẳng cần khom
Qua cơn bĩ cực nhờ khôn lách
Gặp cảnh hàn vi phải khéo luồn
Căng mắt nhìn đời phòng kẻ dại
Cúi mình đáp lễ kính người khôn
Bà Còng vẫn "sống" trong thơ trẻ
Sao vội bẽ bàng chuyện thiệt hơn....


17/ TÔM GIÃI BÀY
                                     Dang Kich 
Tự thấy có chi phải đáng buồn
Vượt dòng nước ngược, dáng nên khom
Te câu người đặt, cần lui tránh
Đăng đó ai đơm, cố lách luồn
Dối trá, lọc lừa - Khôn với dại?
Thật thà, trung thực - Dại hay khôn? (1)
Đừng vì hình thức lưng cong ấy
Đánh giá, luận bàn sẽ chuẩn hơn

--------------------------
(1) Tôm tép trả lại tiền cho bà Còng


18/ LỜI TÔM
                                  Thanh Hoa Dang 
Năng động, thông minh phải lách, luồn
Đường đời muốn vượt có khi khom
Cửa cao cúi mặt… thì là dại
Vòm thấp ngẩng đầu… ắt chẳng khôn
Lắm lúc thẳng lưng thường bị thiệt
Nhiều khi quỳ gối lại phần hơn
Loài người kiêu ngạo chê loài vật
Sống khổ hơn Tôm – thật quá buồn


19/ CÓ NÊN BUỒN?
                                  Dương Hoàng
Trời sinh ra kiếp phải đi khom
Đâu phải là tôi thích cúi luồn
Thuở bé thấp hèn đành chịu thiệt (1)
Lớn lên chậm tiến chẳng đòi hơn
Thật thà trả của hay chăng dại? (2)
Nhân hậu giúp già há lại khôn?
Thiên hạ trăm người trăm miệng lưỡi
Khen chê, khinh trọng có nên buồn?

--------------------------------
1) Bé thì gọi tép riu
Lớn thành tôm đi giật lùi
(2) Đồng dao:
"Bà còng đi chợ trời mưa
Cái tôm cái tép đi đưa bà còng
..........................
Tiền bà trong túi rơi ra
Tép tôm nhặt được trả bà mua rau"


20/ TÔM TỰ BẠCH
                                       Bảo Như
Mang họ nhà tôm... Ứ! có buồn!
Nhún nhường các bác nên lom khom
Chỉ mong tâm thẳng không gục mặt
Nào phải lưng cong là cúi luồn.
Kiếp sống đua tranh người nói: DẠI
Cuộc đời phẳng lặng kẻ cười: KHÔN
Người ơi! Suy tính chi còn mất?
Lẽ sống chớ màng chuyện thiệt hơn


21/ CHỄM CHỆ
                                 Chu Mã Ba 
Phân lộn lên đầu nghĩ chẳng buồn
Trời sinh ra vậy việc gì khom
Sông sâu thoải mái vô tư lách
Biển rộng mênh mông thả sức luồn
Thứ hấp cõng bia chờ kẻ đẹp
Món đồ vác rượu đợi người khôn
Tôm hùm đầu bảng trên bàn tiệc
Chễm chệ hầu chầu kính nể hơn


22/ LỜI CỦA TÔM
                                Trúc Lê Văn
Thân phận tôm ta nghĩ cũng buồn
Trời sinh ra kiếp phải đi khom
Người người một mực: Đồ hèn kém
Kẻ kẻ hai rằng: Hạng cúi luồn
Tiếng Hùm người bắt: Đành là dại
Tên Bạc kẻ cào: Bởi chẳng khôn
Gìn giữ tấm thân nên phải tính
Cúi luồn, ngay thẳng cái chi hơn?


23/ VỊNH TÔM
                   Nguyễn Cảnh Bình 
Cong cong một tý cớ sao buồn
Hết nằm ta lại chiến khom khom
Ừ thì râu vểnh ta đi ngược
Với cái lưng cong tớ dễ luồn
Biết cúi, biết luồn sao cho dại
Thẳng lưng vấp váp có rằng khôn
Ở đời đâu cứ là minh bạch
Tùy thế mà cong có lẽ hơn


24/ NHÀ TÔM
                               Bá Tú Nguyễn 
Vốn bản thân Tôm chẳng có buồn
Trời sinh ra kiểu cái lưng khom
Gặp Cua giơ cọng thôi đành lách
Thấy Cá nhe răng phải chịu luồn
Xứng với bạn Rồng đầy trí thức
Đáng cùng bè Tép đủ ngoan khôn
Ruột bầu nấu với râu Tôm ấy
Chồng vợ nghèo, nhưng hạnh phúc hơn.


25/ CHỚ CÚI LUỒN
                                 Dong Hoang 
Cuộc sống chao ôi thật đáng buồn .
Trò đời quá chán cảnh đi khom.
Quên mình cứu chủ, cho là dại ?
Bán bạn cầu vinh, đã chắc khôn?
Thẳng thắn thật thà thì bị thiệt
Lách liều lật lọng lại dành hơn
Ai ơi nhớ lấy lời vàng ngọc.
Hãy ngẩng đầu cao, chớ cúi luồn


Thế thời phải thế
                        (Cảm tác “Vịnh Tôm” của ĐK)
Sự đời lắm lúc thật là buồn
Đi thẳng không đi lại phải khom
Đầu đội trời sao còn cúi mặt
Chân lo đạp đất lại quỳ luồn
Lỡ mang phận kiếp riu tôm tép
Phải chịu khòm lưng thế mới khôn
Biết sống thức thời người hiểu sự
Thế thời phải thế biết sao hơn

                  Thiên Thu


------------------------------------------------------------------


0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: