Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Bức thư tình- Cẩm Tú Cầu

Bức thư tình
              ( của một người vợ gởi chồng  đang tập trung cải tạo)

... ngày... tháng... năm ...

Anh yêu dấu

      Vậy là chúng mình xa nhau đã ba năm. Ba năm sao mà dài lê thê, em cứ ngỡ rằng dã qua ba thế kỷ.

      Em nhớ anh đến cồn cào đến xót xa. Những ngày tháng em chăm lo cho các con thật vất vả chật vật muôn bề. Cũng may mà có kỳ thăm viếng ba tháng một lần, cũng an ủi, cũng vơi đi phần nào nỗi nhớ nhung thấm đẫm trong lòng.em, trong trái tim em, em biết. Cũng vì nghĩ nhiều đến em và các con nên anh đã biến vùng núi đồi cằn cổi đến cây bạch đàn cũng không sống nỗi, trở thành một trang trại rau, xanh ngát tốt tươi, để cải thiện đời sống cho các anh em trong trại.tù Những củ cà rốt đỏ thắm, những bắp sú trắng xóa, những trái dưa hấu xanh tươi, trong ruột chín đỏ, khi đưa vào miệng ngọt lịm từ đầu lưỡi đến bờ môi. Và những buổi anh được gánh rau đi bán ở chợ xa đến bốn cây số, em nghĩ mà thương cảm xót xa, nhưng đó lại là niềm an ủi, là công sức của anh, trong khi anh chưa tìm ra lối thoát cho ngày mai tăm tối mịt mờ, có lần anh đã nói cùng em: 'Nhìn trại rau xanh anh thấy tâm hồn mình lắng xuống dịu êm và thư thái' Nhìn những người tù có rau xanh ăn hằng ngày, để bù đắp cho sự tiếu thốn trầm trọng, của mỗi khẩu phần ăn quá ít ỏi, anh cảm thấy lòng mình ấm áp vui vui "


Bức thư tình

      Em nhớ có lần chúng ta được ở bên nhau một ngày trong cái chòi tranh của trại hôm ấy anh được ưu tiên ra nấu nước cho các người thăm nuôi, công việc ấy được đánh đổi cho những ai học tập tốt, lao động tốt, một ngày ấy anh đã đổi bằng mồ hôi và biết bao công sức của anh mới có được. Những giờ phút chúng ta bên nhau nó quí báu làm sao, nó ngắn ngủi làm sao! Em ngồi bên anh chúng ta cùng thổi lửa nấu nước, cùng nói biết bao nhiêu là chuyện vậy mà khi về em vẫn thấy tiếc nuối vì còn rất nhiều chuyện chưa kịp nói cùng anh. Em nhìn thấy những đôi mắt thèm thuồng của những người cùng đi thăm. Chiều lại khoảng ba giờ ai cũng ra về hết nhân có xe chở gạch ra thị xã, anh xin theo để đưa mẹ con em ra ga. Con đường từ Đồng Sơn ra ga Đồng Hới đèo dốc gồ ghề giằng xóc quanh co mà anh, em và con ngồi trên đống gạch lởm chởm lại thấy hạnh phúc biết ngần nào. Đến ga anh lại được bên em trong thời gian xe đi đổ gạch, khi xe đến anh vụt nắm tay em, nhìn sâu vào mắt em khoảng lặng mênh mông, không gian im lìm thời gian như ngưng đọng, một cảm giác rụt rè xấu hổ lan tỏa khắp đường gân thớ thịt như lần đầu tiên anh nắm tay em khi chúng ta mới quen nhau, lúc ấy em muốn ấp bàn tay nóng ấm của anh vào ngực mình, nhưng giây phút ngắn ngủi qua mau, anh ra đi với bao luyến lưu với bao tiếc nuối, buổi chia xa em không khóc nhưng lòng em đau đớn và chìm theo bóng chiều sắp tắt, em nhìn theo chiếc xe mang anh đi về vùng núi đồi heo hút xa xăm trong buổi hoàng hôn chập choạng, nhìn theo mãi, theo mãi đên khi không còn thấy một chấm nhỏ trên đường, em lên tàu ngồi áp bàn tay vào má mình để tìm chút hơi ấm, chút hương vị của anh còn vương đọng đâu đây, em cảm thấy đê mê trong tâm tưởng, trong một chút hạnh phúc bất ngờ, trong niềm vui len lén mơn man, em thầm lặng gọi anh ơi! Tiêng kêu ngân dài mãi mãi và mãi mãi.trong tìm thức...

      Còn một hôm khác khi em ra về, anh xin phép đưa mẹ con em ra ga, em biết anh đã dẹp bỏ bao uất ức, bao tự ái trong lòng để được theo chân mẹ con em, một tấm lòng vô giá. Con đường đến ga buổi chiều hôm ấy thật là ngắn mà anh còn dẫn em đi tắt nữa chớ. Khi em bước chân lên tàu anh lại nắm tay em, một nỗi xúc động vô bờ bến dâng ngập tận đáy lòng. Chúng mình chỉ có thể nắm tay mà thôi, nắm tay để chuyền hơi ấm cho nhau, truyền sức sống cho nhau. Lúc ấy em đọc được trong ánh mắt anh niềm mơ ước muốn theo chân em lên tàu về nhà, mỗi lần gặp nhau anh thường nói đến chia ly, em biết anh muốn vào nơi gió cát,anh muốn đi về phía bảo giông, bởi vì trong trái tim anh đã thẳm sâu một lý tưởng từ buổi hoa niên, em biết em đã làm vướng bận bước chân anh, nhưng anh ơi những ngày tháng xa anh nó thê thảm làm sao, em vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa làm thầy, vừa chạy ăn cho các con......

      Tàu chạy, em cứ nhìn anh đứng đó, dáng buồn bã nhìn theo con tàu rồi nhòa dần, nhòa dần đến khi mất hút trong bóng chiều loang nắng, vụt trong ý nghĩ của em hiện ra những câu thơ

Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu..
           
Chinh phụ ngâm
          Em nhìn hàng cây bên đường, chúng chạy lùi sau lưng em. Lúc ấy, ờ mà sao mới chia tay nhau có mấy phút mà em lại nhớ anh đến dường này! Em nhìn những rừng tràm bạc ngàn hai bên đường thỉnh thoảng có những cái chòi nho nhỏ người ta dựng lên để nấu dầu, vợ chông con cái sống chui rúc bên nhau vô luồn ra cúi nhưng no đói có nhau, mặn nồng có nhau, cùng nhau chia sẻ những cay đắng của cuộc đời, em ước muốn mình cũng ở lại đây nấu dầu tràm để được gần anh. Em đau đớn nhìn lên trời và bổng nhớ đến hai câu thơ trong chinh phụ ngâm
 Xanh kia thăm thẳm từng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
          Đúng rồi phải chi trước kia chúng mình sống cuộc đời nông dân mộc mạc chồng cày vợ cấy, chân lấm tay bùn quanh năm, suốt tháng chẳng bao giờ rời nơi mình ở, chẳng bao giờ rời khỏi lũy tre làng thì hôm nay đâu có cảnh chồng Bắc vợ Nam thế này phải không anh? Em nhớ có lần qua một ngày vất vả hồi hộp lo âu vì em đi buôn bán bên Hải Minh, chiều về em thấy biển lặng sóng êm, nước chỉ tạt nhẹ vào bờ em lại nhớ đến anh, nỗi nhớ cứ xoáy trong lòng em, em mường tượng như thấy anh ngoài xa kia đang bơi lội giữa biển chiều..
      Những năm tháng nhớ nhung mòn mỏi trống vắng đến mênh mang, những nỗi nhớ âm thầm thổn thức xót xa bao đêm dài, những giọt nước mắt cứ tan chảy trong cỏi lòng em, nhớ anh, nhớ đến quặn lòng 

CẨM TÚ CẦU

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: