Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Chùm thơ Cóc- xướng họa nhiều tác giả

Chùm thơ Cóc
                                (xướng họa- nhiều tác giả)


I.Bài xướng:

CÓC TRẦN TÌNH

Xấu xí nhưng đây cậu của Trời
Cớ sao oan uổng đã bao đời
Sách nhăn cóc gậm - Nghe mà ức
Thơ dở ta làm - Thấy chẳng xuôi
Mở mắt trông ra đồng nắng hạn
Nghiến răng gọi tới trận mưa rơi
Này này, tớ nói cho vuông nhé
Tớ chẳng cần chi lũ các người
                Đặng Kích
thơ Cóc

II. Các bài họa:


1- GIÓ BỤI HỒN THƠ

Cóc đây thân hạ chẳng thân người
Chỉ biết nghiến răng cảnh báo đời
Ầm ỹ trời van đừng trách ngược
Tràn trề biển nước chớ than xuôi
Mồm dơ ta chịu sao cười nhạt
Lưỡi bẩn người đeo lại khóc rơi
Hữu ngoại cao thiên lòng khó tỏ
Tri nhân ảo diện dạ phân người
?
           KHÓ PHÂN TRẦN



2- CHUYỆN CÓC…

Cóc xấu thì ta vẫn cậu trời
Cóc đây thách mọi thứ trên đời
Thầy kia dạy dốt kêu đồ cóc
Trò nọ học ngu bảo cóc xuôi
Lỡ hẹn không làm thì cóc thiết
Lo xa chẳng được cóc còn rơi
Vần thơ ngớ ngẩn, thơ con cóc
Cóc chẳng cần chi đến mấy người

        NGUYỄN ĐÌNH NGUYÊN



3- CÓC GIÀ TỰ SỰ

Vốn dĩ ta đây cậu của trời
Trần gian một cõi đã bao đời
Áo cơm nặng nợ đòi mưa nắng
Thơ thẩn đôi dòng vận ngược xuôi
Hang nhỏ uềnh oang vui lối xóm
Ao sâu bì bõm giỡn trăng rơi
Trời gầm- cóc cắn còn không nhả
Chỉ sợ cô đơn cóc với người...

        NHUY GIALAI (NPV)



4- TIẾNG VE MÙA HẠ

Buồn nghe tê tái cả khung trời
Đốt lửa nhân gian đã mấy đời
Nhả nước để làm đau vệt nắng
Phun hơi cho nhức lá buông xuôi
Ghen mắt đỏ quầng hoa phượng nở
Thèm môi bạc thếch cánh bàng rơi
Lòng rỗng kêu chi mà ruột thắt
Lưu bút nhòe cay nước mắt người…

                    22-3-14
         NGUYỄN TRỌNG LIÊN


5- CÓC CON GÓP CHUYỆN

Tớ cũng nghe đâu xưa cậu Trời
Bây giờ thì thiệt cũng cha đời
Tớ mà̀ “cóc chịu” ... Mần thinh tuốt
Mặc kệ – “cóc màng”, ai nói xuôi.
“Cóc nhớ” có điều ... Hong ngủ được
“Cóc thương” mà lệ cứ sầu rơi?
Tớ mà nói được: “cóc cần” á!
Nhưng vẫn ước ao cóc hóa người ...

                BẢO NHƯ



6- CẬU ÔNG TRỜI

Ta thường bảo Cóc cậu ông trời
Răng nghiến kêu mưa suốt cuộc đời
Nắng cháy héo tàn khắp ruộng ngược
Hạn khô nứt nẻ cả đồng xuôi
Dân cày kêu cứu Cóc bèn gọi
Ngọc Đế lệnh truyền mưa lại rơi
Nhân thế bao đời luôn nhớ tới
Công ơn Cậu Tía với con người

          DƯƠNG HOÀNG



7- CÓC TIÁ

Đã từng vác sớ kiện lên Trời
Cóc tía lì gan chịu tiếng đời
Chẳng biết bon chen tuy ngỗ ngược
Không màng danh lợi để buông xuôi
Văn thơ xướng họa ta cóc biết
Thế sự nhân tình tớ bỏ rơi
Ếch, Nhái, Ễnh ương cùng một họ
To gan có tiếng được bao người

        NGÔ QUANG HÙNG



8- LẠI CHUYỆN CÓC…

Đã lỡ mang danh cậu của Trời
Ráng làm gì đó... giúp cho đời
Nếu chẳng khiến Thiên Thời đảo ngược
Thì đừng làm Hạ Thế buông xuôi
Chẳng nỡ mắt giương nhìn nắng hạn
Nên đành răng nghiến gọi mưa rơi
Bề ngoài xấu xí, ai ưa Cóc
Sắp cháy đồng khô, mới nhớ ngươi

                    22-3-14
               THÁI KIM TÌNH


9- VỊNH CÓC

Chẳng hổ danh thơm tiếng cậu Trời
Nghiến răng quát nạt bắt mưa rơi
Làu thông kinh sử nhàu trang sách
Ngẫu hứng thi ca đẹp nết người
Mấy cái nhọt lành kêu mụn cóc
Ngàn vàng vôi phết thả trôi xuôi
Tiên Dung còn bén duyên Đồng Tử
Truyền thuyết truyền lưu khắp cõi đời

          NGUYỄN HOÀNG



10- Cóc tự thán
            (Cảm tác từ "Cóc trần tình" của ĐK)

Thân Tôi được tiếng cậu ông Trời
Miếng có như không - Tiếng để đời
Thấp cổ bé hầu kêu chẳng thấu
Lưng gù bụng ỏng nhảy chân xuôi
Đêm thì căng mắt lo tìm kiếm
Ngày lại ẩn mình trú kẻo rơi
Một kiếp đọa đày xin tự thán
Nỗi buồn thân phận với con người!

                  04/2014
                                    Thiên Thu
-------------------------------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: