Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Chùm thơ Tam kỳ- Huy Uyên

Tình cũ Tam-kỳ

Tình cũ Tam-kỳ

Em bây giờ hỏi có vui không
có lang thang trời chiều cùng hè phố
có dặn lòng
cầm tim đi hoang mà sầu lệ nhỏ .

Hẹn nhau chi để thêm buồn biết mấy
thôi người đi khuất cuối chân trời
em cũng bỏ đi mà không nói
mang hoài vết thương,nhớ trong tôi .

Đường trần xưa mấy đoạn gấm hoa
ngày tháng Tam-kỳ âm thầm trôi mãi
phố Phan-Chu-Trinh có một người đứng lại
bên cột đèn đêm mà dấu lệ xa mờ .

Mai ai về Huỳnh-Thúc-Kháng
nhớ tình nhau những phút trong tay
tuổi hai mươi quên mộng đời mật đắng
tội cho người mà người có hay ?

Khi xa Trần-Cao-Vân em bỏ lại nụ cười
bên sân trường tháng ngày nghe lá rụng
đêm hoang trôi về từng giọt mưa rơi
lạc đời nhau tim tôi bổng sững .

Vắng em tôi một trời hoàng hôn lạnh
bóng đổ dài mấy khúc chơ vơ
sầu đã hơn bao lần mọc cánh
em có theo về khóc những chiều xưa .

Giờ tôi chỉ là sân bay không người
còn đâu nữa bàn tay đưa vẫy
mới đó mà sao em quá vội
Tam-kỳ chia xa Pensyl mất rồi .

Sao em đi mà không hề nói
bến bờ giờ đã quên ngày tháng mỏi mòn trôi .

                    Huy Uyên
             (Tam-kỳ tháng 9/13)

Tình ở lại Tam-kỳ

Đêm ở Tam-kỳ và Huyền
đường Phan-Chu-Trinh đèn mờ đèn tỏ
tay trong tay mà lòng quá buồn
nhìn em hôn em đầu phố chợ .

Bên sông Trường-giang nước về chợ Vạn
em cầm tình tôi mà bỏ đi đâu
hai mươi năm khó nghèo gió nắng
dãi dầu đã nhiều mà hai đứa thương nhau .

Em một đời đội nắng với dầm mưa
tháng năm "bước thụt lùi"cày ải
rao khắp thôn làng từ sớm về trưa
gánh cá nặng mà chợ quê nghèo mãi .

Em gánh tình tôi ngang An-thạnh
mắt long lanh ráng chiều nhuộm đời ai
tiễn em về dặm bước Trà-cai
sầu ở lại để em thêm hiu quạnh .

Ngày gặp em đêm Chu-lai đầy gió
những đồi cát vàng theo ai mù bay
những lúc ngồi bên chợ nghèo không tên phố
mai tôi đi rồi mà em có heo may .

Tình trao em một thời xóm nhỏ
Huỳnh-Thúc-Kháng quên sao dăm quán xác xơ nghèo
nhà thờ Cao-đài nằm lặng buồn đầu phố
em đi rồi mang cả bóng trăng theo .

Mai em có về Tam-kỳ cùng biển
lâu lắm Tam-thanh xô sóng xao bờ
giòng đời mãi theo trôi và tan biến
để lạc mất rồi bến cũ sông xưa .

Xa em xa bóng núi chập chùng
vĩnh biệt đường về Tam-kỳ-hương-sữa
thôi Huyền xưa, Huyền xưa một đời thương nhớ
hàng cây xa thôi còn dấu ký ức buồn .

Em một bước theo người về bên ấy
bỏ lại cho tôi cay đắng xót đau
Tam-kỳ mãi chờ ai mà tê tái
em bây giờ mắt có buốt trong nhau !!!
                Huy Uyên
(1965)

Chùm thơ Tam kỳ

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: