Introducción

 Không bao giờ quá sớm để kết bạn. Không bao giờ quá muộn để yêu (Sandy Wilson).
LỜI NGỎ:
         Quý độc giả và bạn bè gần xa thân mến!
      Kỷ niệm 30 năm họp mặt toàn thể học sinh khối 12 niên khoá 1980 – Kon Tum, Phan Thanh Tân-  bạn thân cùng lớp 12C của tôi viết trong tuyển tập lưu niệm:
     “Đời người ai cũng có một thời để nhớ, có một góc riêng và có một khoảng trời để nhìn lại. Thời gian qua đi chẳng thể nào giữ lại, chỉ có những ký ức, những hoài niệm của một thời áo trắng mới còn mãi trong mỗi chúng ta.
     30 năm là một khoảng thời gian quá dài để thay đổi số phận của mỗi con người. Những học sinh ngày ấy của khối 12 niên khóa 1980- Kontum bây giờ mỗi người mỗi mảnh đời khác nhau, có người đã ra đi mãi mãi… Cho dù thế nào đi nữa thì tất cả chúng ta đều là những người bạn của một thời “áo trắng” đã qua, với bao nhiêu kỉ niệm mà suốt chặng đường dài 30 năm vui buồn, gian nan chẳng thể nào chúng ta quên được’’
      Ý định làm blog của tôi bắt đầu từ cuộc họp mặt rất là cảm động và không thể nào quên đó. 30 năm qua, tôi có thêm những người bạn ngoài  xã hội, không chỉ chia sẽ với nhau những tình cảm vui buồn mà cả những khó khăn bươn chãi của cuộc sống, lại có thêm nhiều kỷ niệm để nhớ. Cần có một gì đó để lưu lại cho nhau, dù hơi muộn màng.
     Qua blog này hy vọng rằng mỗi chúng ta sẽ thấy mình trong đó, thấy tất cả niềm vui, nỗi buồn, tiếc nuối và cả ước mơ của những người viết bài cũng là chính của mình. Mong được sự tham gia của tất cả bạn bè, và cả những bạn đọc quan tâm đến chủ đề này- để blog trở thành một nơi tâm tình, chia sẽ, lưu giữ những kỷ niệm vui buồn -qua đó tình thân bạn bè càng được thắt chặt và mãi mãi bền vững …


Một góc cafe Eva Kontum, nơi bạn bè thường họp mặt

       Biên tập: NPV (Nhụy Gialai)
       Điện thoại: 0913.450282 - Email: nhuygialai@gmail.com
       Xin chân thành cám ơn Quý bạn đọc đã ghé thăm, để lại comments, đóng góp ý kiến xây dựng và bài vở cho blog.

Ngày 01 tháng 01 năm 2013

Thương về Phố núi- Mpn

Thương về Phố núi:
----------------Mpn-------------

Thương về Phố núi- Mưa ơi Phố núi
Phố núi- sáng tác: Trần Tiến, trình bày: Mai Hoa


MƯA ƠI PHỐ NÚI 

Đã mấy mùa không về quê hương.
Nhớ quá đi thôi những con đường .
Cây xanh bóng ngã che con nắng
Nắng gió mưa rào ấp ủ thương !

Thương quá là thương giấc ngủ trưa
Bà ru cháu ngủ nhịp võng đưa
À ơi Bà hát mà như kể...
Chuyện xưa - chuyện nay - chuyện mây mưa !

Kĩu cà kĩu kịt gánh hàng rong
Những ngày trốn học chạy lông nhông.
Hàng chè, bắp nấu, khoai lang nướng...
Xe phở xe mì...túi rỗng không !

Hẹn hò cùng em trên phố xưa !
Những con đường nhỏ ngập dưới mưa .
Một cây dù nhỏ không che đủ
Ôm xiết vòng tay mấy cho vừa !

Ướt tôi thôi nhé ! đừng ướt em .
Sợ em bé bỏng, mặt lem nhem .
Em tôi bị lạnh thường hay cảm .
Mẹ lại phiền lòng - thú đi rong

Phố đã lên đèn, đêm vẫn mưa !
Em tôi còn thức - ngủ hay chưa ?
Mưa dầm thấm đất, quanh năm ẩm .
Mùa đông còn mãi ở nơi này .

Có nơi nào mưa như ở đây ?
Kéo dài sáu tháng, gió heo may .
Mưa mưa - gió gió mờ phố núi ,
Mưa dệt tình thơ, em dệt mơ .

Chẳng thể nào quên được phố xưa !
Quên người con gái một đêm mưa 
Thẹn thùng e ấp nâng vạt áo
Em đếm ngàn sao - tôi đếm mưa !
Mưa phố núi
18-7-11



Ký ức cao nguyên tôi

Một đàn bò gặm cỏ,
Dưới chân đồi xanh xanh .
Buổi sáng ở đây rất lạnh
Vùng cao quanh năm mùa đông .

Mặt trời vẫn thường dậy muộn ,
Lãng đãng sương giăng đồi nương .
Gió thổi thổi hoài không nghỉ,
Vi vu ngàn thông vi vu ...

Ê này chú bê con,
Gặm cỏ đừng tranh phần mẹ .
Cỏ ngọt cỏ ngon mọc đầy chân đồi đó !
Bê ngoan tự gặm một mình .

Lững thững lên đồi cô gái cao nguyên .
Bàn chân trần em giẫm trên đất ẩm .
Ngắt những đọt chè tay em thoăn thoắt.
Gió ngây ngây thoảng - hương chè thơm thơm !

Hoa quỳ vàng nở rộ ...
Ông mặt trời con con .
Nắng theo lên đồi nắng ở !
Chuyền cành chim hót véo von .

Đứng trên đồi cao nhìn về phố chợ .
Nhà cửa xa xa những hộp diêm nho nhỏ .
Gói trọn bàn tay dẫu đất rộng bao la ...

Chú bé chăn bò ngủ quên trên đám cỏ ,
Cái bụng no tròn tay chân khẳng khiu
Vài chú sóc chuyền cành làm rơi hạt gì đo đỏ .
Dăm chiếc lá vàng xảo xạc khẽ rơi !

Trên đồi cao sắc hoa chen sắc lá .
Gió đuổi mây trôi nắng trốn vào hốc đá .
Cô gái xuống đồi, gùi nặng chân vội vã ,
Nắng nhạt màu rồi - má cô gái hây hây ...

Vài hạt lác đác, mưa bay, ồ ! mưa bay !
Mưa rất nhẹ, rồi bỗng dưng nặng hạt .
Đồi cao chìm trong mưa mù !

Sống ở nơi xa thương vể phố nhỏ .
Đất rộng trời cao nơi mịt mù nổi nhớ !
Pleiku buồn vẫn đẹp như thơ.

Mưa phố núi
SG -1990
Thương về Phố núi- Ký ức Cao nguyên tôi


1 comments:

Đăng nhận xét

COMMENTS CỦA BẠN ( nhớ click G+1 và lưu tên của bạn lại nhé! ) :

Thư giãn bằng click chuột vào bể thả mồi cho cá: