Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Thiên đàng- truyện ngắn-audiobook Mưa phố núi



Thiên đàng

- Bố ở trên đó...đó !
Thằng Ruth thường đưa tay chỉ lên trời mỗi khi có ai hỏi đến bố. Tôi trách Tracy :
- Bồ dạy con kiểu gì kỳ cục quá ! Anh ấy vẫn còn sống nhăn răng mà ... Nói vậy là trù ẻo ba thằng nhỏ, tội chết !
- Có khác gì đâu ! Anh ấy không nhìn con, không quan tâm đến dung nhan nó thế nào. Tôi thật sự mong cho ảnh chết phức cho mau. Chỉ cần ảnh chết thì mẹ con tôi trở thành triệu phú.
- Bồ vẫn hận anh ấy vậy sao ? Yêu một người đàn ông đã có gia đình, tôi tưởng bồ phải bất chấp tất cả. Ảnh đâu có lừa dối bồ ngay từ đầu...
- Nhưng ảnh hứa sẽ ly dị vợ để cưới tôi. Chỉ là hứa suông ! Anh ấy bảo chỉ yêu mỗi tôi, không phải con mụ nghiện ngập đó.
- Bồ cũng là mẹ mà ! Còn ba đứa con gái của ảnh ? Chúng sẽ ra sao khi không còn bố bên mình ? Với người mẹ như vậy làm sao nuôi dạy con ?

Tracy lúc nào cũng đuối lý khi tranh cãi với tôi. Phụ tá cho văn phòng luật sư chỉ là cái vỏ bọc. Nàng chưa bao giờ biết dùng lý lẽ cho cuộc đời mình.
Chúng tôi thân nhau vì cùng tuổi. Vóc dáng cũng hao hao nhau. Tracy có rất nhiều mặc cảm với cuộc đời. Mà cái mặc cảm đầu tiên là do vóc dáng quá nhỏ bé của mình.
- Bồ thật buồn cười ! Trong khi có rất nhiều đàn ông đã nói cho tôi biết họ chú ý đến tôi vì sự nhỏ bé bất thường đó.
- Tôi không làm sao có được cái tự tin như bồ. Đàn ông chẳng đáng tin cậy đâu. Họ chỉ nói...và nói...

Tôi im lặng ...soi bóng mình dưới mặt hồ. Một gương mặt nhấp nhô nhòa nhập không rõ ràng...song, tôi vẫn biết chắc mình là ai chứ !
Chúng tôi chỉ sinh cùng năm nhưng khác ngày tháng, số phận của chúng tôi đương nhiên khác nhau. Tôi lớn lên ở Việt Nam, tư tưởng nguyên vẹn Á đông. Tracy được sanh ra và lớn lên ở Hawaii . Bố mẹ cô đều là người Nhật, thế hệ thứ nhất rất bảo thủ. Trong người của Tracy có chút phóng khoáng hoang dã theo phong cách của thổ dân Hawaii. Cô yêu thích tự do, thích sự đơn giản không tô vẻ màu mè. Đặc biệt cô rất thích nói. Nói hàng giờ không biết mỏi miệng, thiệt thà với bất cứ ai. Ai gặp cô lần đầu thường bị chinh phục bởi sự nhiệt tình, lịch thiệp. Tracy thường tỏ ra cảm kích nếu có ai đó quan tâm tới thằng Ruth.

Hôm nay Tracy rất buồn vì thằng Ruth không được tiếp tục học Karate .
- Sao vậy ? Bồ không có thì giờ đưa đón à ? Hay thằng khỉ lại dở trò làm mất lòng sư phụ ?
- Người lớn giở trò chứ không phải nó !

Rồi Tracy ngồi khóc rưng rưng...
Tôi lặng yên nghe bạn kể lể...

Một lần đến trường võ đón con, xe Tracy bị hết điện. Cha của một đứa bé trong lớp đã ra tay giúp nàng câu bình. Họ trò chuyện rôm rả với nhau, sau đó cùng vào Starbuck uống cafe. Hôm sau gã đến chỗ làm của Tracy mời nàng ăn trưa. Và chuyện chỉ có thế...

- Chúng tôi thật sự chẳng làm gì ! Con mụ đó là con rắn độc.
- Không làm gì cũng gần với chưa làm gì. Bồ phải hết sức thận trọng khi xã giao với người có vợ chứ !
- Bồ biết tánh tôi chỉ háo chuyện thôi mà, cái gã đó lại hóng chuyện có duyên hết biết...
- Là chồng của người ta...cưng à.
Nàng vẫn chưa hết uất ức...
- Mà cái gã đó cũng thiệt vô duyên... thậm tệ, mới để cho vợ gã làm to chuyện.
- Nghĩa là Tracy vẫn còn nhiều hấp lực đấy chứ...mới khiến vợ người ta ghen...
Nàng xìu ngay, tẽn tò, đôi má hồng hồng như con gái...
- Tại tôi là mẹ độc thân nên người ta ăn hiếp, lúc nào cũng nghĩ chắc tôi thèm khát đàn ông. Phải không ?
- Vậy khai mau nào, hắn có đẹp trai không ?
- Kha khá...Là dân chơi football

Ha ha ha...

Hôm nay thầy dạy võ nói chuyện riêng với Tracy. Mới đầu còn úp mở viện cớ trường ứ đọng võ sinh mà lại thiếu thầy huấn luyện. Bị Tracy tra hỏi lung tung thầy đành khai thật chuyện người vợ kia đã đến trường tố cáo đích danh Tracy. Họ chẳng qua không muốn bị phiền hà lôi thôi.

Tôi thấy bất bình dùm mẹ con nàng. Đây là xứ sở gì ? Sao có chuyện phi lý đến thế. Chuyện người lớn liên can gì đến học hành của thằng nhỏ.

- Bồ phải kháng cáo lên hiệu trưởng mới được ! Nếu không thằng bé đau lòng lắm.
- Tôi không dám ! Bà ta có thể làm to chuyện. Thằng Ruth vẫn chưa biết rõ nguyên do. Tôi chỉ nói cho con biết là tình hình tài chánh eo hẹp , mong con thông cảm.
- Lại nói dối con nít. Thằng bé sớm muộn rồi sẽ hiểu, nó có nguồn tài chánh riêng do cha nó cung cấp.
- Tới đâu hay tới đó đi mà, xin bồ đó. Coi chừng tôi sợ bồ quá, giấu luôn tâm sự thả xuống dưới hồ...

Mặt hồ rất yên tĩnh. Tâm tư nàng đâu có được bình yên. Những khát khao nhỏ nhoi từ đáy lòng nàng thật quá bình thường, mà nàng không dễ gì với tới. Người đàn bà nào chẳng mong cho mình một người đàn ông để được yêu thương chia sẻ, để bảo bọc nhau lúc trái gió trở trời. Ngày tháng cứ trôi vùn vụt, đã mang theo cô bạn trẻ trung liến thoắn của tôi. Tới lượt Tracy đang ung dung lặng ngắm bóng mình. Nàng có còn tự ngắm mình trong gương mỗi sáng ? Có còn cười duyên một mình để nhận thấy hàm răng nàng vẫn trắng, đều đặn tinh nguyên. Bờ tóc thề vẫn buông lơi dịu dàng ôm bờ vai mềm mại. Thoảng nhìn, ít ai nhận ra nàng đã ngoài bốn mươi. Tôi thừa cơ nhắc khéo.
- Phải dùng thêm kem dưỡng da mỗi tối nha, da khô quá rồi đó ! Và cả kem tẩy nám với chống nắng nữa.

Da bạn có vài chỗ sậm màu lốm đốm vệt đồi mồi, chung quanh vầng mắt đã xuất hiện nhiều nếp nhăn. Dù là phụ tá cho một văn phòng luật sư có uy tín mà nàng cứ lùi xùi như một bà nội trợ. Lúc nào Tracy cũng viện cớ.
- Tôi không có thì giờ . Tôi không cần đàn ông. Tôi phải lo cho thằng Ruth...
- Bồ mà không đủ hấp dẫn trong mắt tôi thì đừng hòng mà quyến rủ đàn ông !
- Tôi không thèm ...đàn ông xấu xa...
- Đẹp trai thì Ok chứ ?
- Lola...a !

Tracy rất hãnh diện vì con trai mình đang theo học trường tư thục công giáo. Một ngôi trường nhỏ thôi nhưng rất nghiêm ngặt, điều đó làm hài lòng cha thằng Ruth. Thằng bé ở trường tới 6 giờ chiều, nếu là trường công lập 3 giờ chiều đã tan học mà Tracy phải làm việc tới 5 giờ. Thời khóa biểu của hai mẹ con khép kín. Ngoài học võ thằng Ruth còn học bơi, tham gia Boys & Girls club. Thằng Ruth cứng đầu bướng bỉnh thường cãi lời mẹ. Nàng thường mặc cảm với mọi người xung quanh : " Xin lỗi con tôi hư lắm ! "

Tracy gần như không có bạn bè. Mỗi khi có dịp gặp chồng tôi thằng Ruth thường tỏ ra quyến luyến đặc biệt, mà chồng tôi thì rất sợ những trò nghịch ngợm quái quỷ của nó. Anh cứ kêu than là nó quá rắn mắt thất thường. Tôi bảo với anh nó chỉ muốn gây sự chú ý của người lớn vì nó rất thiếu thốn tình thương. Chồng tôi không tin cho là mẹ nó đã chìu hư thằng bé. Lần nào nó đến nhà, nhà tôi đều có sự cố.
* Bầy cá của chồng tôi bỗng dưng phưỡng bụng lăn ra chết cả đám.
* Máy computer không hoạt động, hôm sau chồng tôi phát hiện một cục gum tổ bố nhét vào trong ổ điện.
* Một que kem bằng gỗ nhét vào trong máy DVD...v...v
Có lần Tracy đang làm việc thì người hàng xóm gọi đến, cô về nhà ngay thấy xe cứu hỏa đang đậu trước nhà mình. Sau đó mới vỡ lẽ ...buổi sáng hôm đó trong lúc chờ mẹ sửa soạn đưa đến trường, ông con táy máy vặn lò nướng.

Trong bữa lễ ăn mừng giáng sinh ở trường không biết thằng nhỏ nghĩ gì ...dùng kéo sởn một vạt tóc dài thiệt đẹp...của con gái người ta...Bị mẹ và các cô giáo rầy rà nó vẫn chầm dầm xụ mặt không thèm nói một câu xin lỗi. Về nhà nó lẳng lặng tự cạo sạch đôi chân mày của mình. Đôi khi nó có khuynh hướng tự bế, ở lì trong phòng cả ngày không nói với mẹ một câu. Những môn học nó thích đạt điểm rất cao, những môn không thích nó không màng tới. Mỗi khi đi cắm trại ở câu lạc bộ hoặc đi dã ngoại ở trường mẹ nó phải đi theo. Lúc nào Tracy cũng lo sợ thằng bé bị đuổi học.

Trong mắt chồng tôi Tracy là mẫu phụ nữ sống buông thả, vụng về, với bề ngoài không được bắt mắt đàn ông cho lắm. Trong mắt Tracy, chồng tôi lại là mẫu người mà cô ta mơ ước, đàn ông trung thành cần mẫn với mái ấm gia đình.

Có lẽ người ta thường mơ ước những thứ mà người ta không có.

Trong mắt tôi Tracy rất hiền lành nhân hậu. Cô rất khéo nhường nhịn người khác, chấp nhận mọi ánh nhìn từ xã hội. Thời con gái Tracy đã sống buông thả như những cô gái cùng thời. Cô dọn ra khỏi nhà cha mẹ khi đúng 18 tuổi, như một con chim sổ lồng bay về California với bạn bè, với những người đàn ông chớp nhoáng. Sau khi tốt nghiệp đại học được nhận tập sự ở một văn phòng luật sư. Tracy đã bị tiếng sét ái tình khi lần đầu chạm mặt boss Mr. Smith. Một vị luật sư đã có chút tiếng tăm hơn nàng 20 tuổi. Sau sáu tháng họ quyết định sống chung. Smith đã mua cho họ một căn townhouse xinh xắn nhìn lên một ngọn đồi thật thơ mộng. Nàng cứ tưởng cuộc đời mình mãi êm ấm trong vòng tay Smith. Khi cô mang bầu thằng Ruth được 4 tháng, Smith bỏ rơi cô trong ngôi nhà trơ trọi. Ông ta gọi điện thoại báo cho Tracy biết vợ ông ta đã tìm cách tự vẫn khi biết được bí mật của chồng. Smith buộc phải hứa với vợ không gặp Tracy nữa, và cũng để cô ta có điều kiện mà cai nghiện rượu. Những lời cuối cùng mà Smith đã nói với Tracy :

" Anh yêu em ! Yêu nhất trong đời anh. Anh cũng yêu quý các con anh. Dẫu mẹ tụi nó không ra gì, chúng vẫn thương yêu mẹ. Nếu ly dị anh phải mất một nữa tài sản. Chuyện của tụi mình từ từ tính sau. Em hãy vững vàng khi không có anh, nuôi dạy con đàng hoàng. "

Ông ta vẫn chu cấp tiền hàng tháng nhưng không bao giờ trở lại tổ ấm nho nhỏ đó nữa. Tracy sinh con một mình rồi lầm lũi nuôi thằng bé.

Thằng Ruth đã 10 tuổi chưa một lần gặp cha. Dầu hai cha con họ chỉ sống cách nhau có 30 phút lái xe.

- Bồ nói anh ấy ở Huntington Beach phải không ? Cho tôi địa chỉ nơi anh ấy làm việc.
- Để làm gì vậy ?
- Tôi sẽ tìm cách dàn trận để thằng Ruth gần gũi cha nó trước. Nếu ông ấy thích nó, tôi sẽ lộ rõ thân phận để cha con họ nhìn nhau. Tôi tin là phụ tử tình thâm.
- Bồ điên rồi ! Chúng ta mà làm điều gì khiến ông ấy giận...có thể sửa đổi di chúc. Tôi nhẫn nhịn bấy lâu nay chỉ chờ ổng chết để được chia gia tài. Bồ nỡ giết mẹ con tôi sao ?

Tôi nhìn gương mặt thiên thần của thằng Ruth, mái tóc nâu loăn xoăn, làn da con gái mịn màng. Đôi mắt rất to đang chớp nhẹ hấp háy cười với tôi. Nếu ông Smith mà gặp nó, ổng có thể cảm ơn tôi thiệt nhiều chứ ! Nếu thằng Ruth được gần gũi bố chắc sẽ nên thân hơn. Cả đời mình tôi cứ mong ước được gọi ai đó một tiếng cha. Thiên đàng của thằng Ruth là bố, của mẹ nó là bản di chúc. Còn thiên đàng của ông Smith ? Tôi rất muốn một lần gặp gỡ người đàn ông khả kính đó, để biết vì sao ông đã bỏ rơi mẹ con họ. Ông không nhớ thương da diết người tình trẻ đã mặn mà hết lòng với ông hay sao ? Ông không muốn đích thân nuôi dạy thằng con nối dõi biết đâu sẽ nối nghiệp ông ? Mới ngoài 60 ông đã nhuốm bịnh ung thư . Liệu những năm tháng ngắn ngủi còn lại ông có biết sắp xếp vén khéo cuộc đời mình. Cái gia tài đồ sộ của ông rồi cũng trở nên vô nghĩa. Sau khi ông chết, có chắc là vợ ông không nghiện ngập trở lại, rồi nhấn chìm nó vào men rượu nồng ?

Khi Tracy mới sinh con, cô đã dại dột gởi hình bé Ruth đến địa chỉ nhà riêng của ba nó. Mớ hình bị cắt nát rồi bỏ vào phong bì trả lại. Tracy đau đớn đến uất nghẹn. Từ đó họ không còn trò chuyện cùng nhau nữa. Mọi sự liên lạc qua trung gian một văn phòng luật sư.

- Bồ ngốc lắm ! Có thể vợ ông ta đã làm vậy. Sao bồ không gởi đến nơi khác, chỗ làm việc của ổng chẳng hạn .
- Trời ! Nghề của chúng tôi cần nhất là uy tín. Đối thủ của anh ấy có thể lợi dụng bất cứ thứ gì để chà đạp uy tín của ảnh. Cả đời ảnh cứ mơ ước một ngày được ngồi vào cái ghế thẩm phán !

Chỉ bấy nhiêu thôi tôi biết nàng yêu chàng lắm lắm ! Yêu trong lặng lẽ uất nghẹn...trong tức tưởi tôn thờ . Tất cả những người đàn ông sau đó đến với nàng chỉ là tạm bợ...Tình yêu của nàng tội nghiệp đến xót xa. Chuyện của họ cứ mãi là một dấu hỏi trong tôi. Có nhiều điều Tracy còn chưa nói hết với tôi chăng ? Hay chính bản thân ông Smith vẫn ôm giữ những bí mật mà Tracy không đủ sức khám phá ?

Chồng tôi lúc nào cũng nhắc chừng :

- Đừng có nhiều chuyện nghe chưa ? Đèn nhà ai nấy rạng ! Em mà xen vào có chuyện gì chỉ nhận được tiếng oán.

Cũng là một thiên đàng mơ ước - Sao của mỗi người lại quá khác xa nhau ? Tôi vẫn đồng tình với một thiên đàng có cha như của thằng Ruth. Rõ ràng là thằng bé cần cha hơn tiền. Với người đàn bà bị tình phụ như Tracy thì chẳng có gì bảo đảm hơn tiền. Một khi mà người ta đã không còn lòng tin với bất cứ ai. Từ khi mang bầu bé Ruth, cha mẹ Tracy coi như cô đã chết...Năm ngoái bố Tracy mất, nàng về nhà chịu tang một mình. Thằng Ruth không được dự đám tang ông ngoại. Nó cũng chỉ biết hình ảnh ông bà ngoại lờ mờ qua những tấm hình.

Thỉnh thoảng bố và mẹ thằng Ruth gặp nhau nơi tòa án vì công việc. Chỉ để nhìn nhau từ xa. Nàng đeo một kiếng mát thật bự để tiện quan sát chàng. Để nhận ra tình yêu một đời của mình đang tiều tụy hom hem. Để nghe những tiếng ho khúc khắc từ xa.

Chàng chỉ dám ngắm nàng từ phía sau lưng, dấu đi những thoáng u buồn rồi nói với người phụ tá của chàng (cũng là bạn của nàng )
" Cô ấy trông vẫn thế ! " Lần nào chàng cũng chỉ biết nói một câu.

***

Tôi thầm mong ước có một thiên đàng nho nhỏ cho những cuộc tình lỡ...cho những người đã trót yêu nhau...cho những ước hẹn không bao giờ đánh mất...Tôi tưởng tượng cảnh thằng Ruth nhảy múa tung tăng đang cầm tay cha mẹ bay lượn trên bầu trời - Nơi mà nó vẫn nghĩ rằng cha nó đang ở đó ! Bình an.

Mưa phố núi- 21.10.2012

click comment
0 comments
        icon edit

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

Thiên đàng. Tôi thầm mong ước có một thiên đàng nho nhỏ cho những cuộc tình lỡ...cho những người đã trót yêu nhau...cho những ước hẹn không bao giờ đánh mất... Thiên Đàng- truyện ngắn & audiobook Mpn 4.5 ctvnhuygialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2012-11-08T07:00:00+07:00
Thiên Đàng- truyện ngắn & audiobook Mpn
  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
  • .

Phố núi và bạn bè... Chút gì để nhớ! - Thiên Đàng- truyện ngắn & audiobook Mpn

Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments
    Không có nhận xét nào: