Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

NGƯỢC LẠI VỚI YÊU …

Ngược lại với yêuMột giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ bỗng dừng lại hỏi các học viên:
- Ngược lại với yêu là gì?
- Ghét ạ!

Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
- Vì sao?
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
- May mắn gì, thật là phi lý!
- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào?

Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi:
-“Bà B ơi có nhớ tôi không?”.

Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói:
-“Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”

Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…

Giáo sư khẳng định:
-“Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.

Cả lớp nhất trí với giáo sư:
-“Ngược lại với yêu là lãng quên!”
-NPV sưu tầm-

Tưởng rằng đã quên (TCS)- Ngọc Lan

Tưởng rằng đã quên (TCS)- Quang Dũng

click comment
1 comments
       icon edit icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

Ngược lại với yêu là gì? Ngược lại với yêu là lãng quên Ngược lại với yêu- tản mạn ST 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2012-09-28T02:00:00+07:00
  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments
1 nhận xét:
  1. Đã yêu thì dù muốn, dù không cũng không bao giờ quên được. Thà làm ăn mày còn hơn, như trong Ngụ ngôn tình buồn:
    http://www.nhuygialai.com/2011/02/ngu-ngon-tinh-buon.html

    Trả lờiXóa