Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Chùm thơ Xuân 2012 (nhiều tác giả)
------------------------------------------------


Lặng lẽ với Mùa Xuân

Một mùa xuân lặng lẽ đi qua
Thổi bụi cát đầy ngôi quán nhỏ
Những ngày vắng lòng im im nhớ
Vạt tóc dài nghiêng suốt hồn tôi

Ly cà phê cũng đắng tê môi
Chỗ ngồi trống trái tim lọt thõm
Bao năm tháng nợ lời lẫn vốn
Giờ ngồi đây vay chút tình em

Cô gái xanh một búp chồi lên
Tôi cổ thụ cội mai già cỗi
Đêm ba mươi như người tạ lỗi
Tạc bóng vàng lừng lừng trăm năm

Trót thương em níu cả vầng trăng
Tròn vành vạnh bóng rằm hư ảo
Sầu bỗng nặng chất trên vai áo
Tháng giêng dài cơn gió nghiêng chao

Lặng lẽ như một giấc chiêm bao
Em bước ra từ trong mộng mị
Tôi nhặt được ngày xưa hoàng thị
Thoáng bên đời cổ tích, ngày xưa…

Nên đầu xuân lặng lẽ cơn mưa
Thổi bụi nước long lanh quán gió
Sầu để lại mối tình thơ nhỏ
Một người ngồi buồn hết tháng giêng.

                                -Từ Kế Tường_
Thơ Xuân. Pleiku phố núi và bạn bè
 
            Xuân Mộc Châu
                   "Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
                               Có thấy hồn lau nẻo bến bờ ?"
                                                             (Quang Dũng)
Xuân sắc Mộc Châu chừng đến sớm
Hoa mơ, hoa mận trắng thung mây
Thảo nguyên đây đó bò gặm cỏ
Tiếng khèn ai thổi gió lộng bay...

Em nhường Thủy Điện...về đây ở
Vẫn nhớ Mường La - thác sông Đà ?
Đồi chè đã biếc hương đồng tỏa
Gọi cánh ong vàng đến với hoa...

Anh tự đi xa, lòng vương vấn

Hoa Ban thắm mãi mối tình đầu
Trống hội ném CÒN tung cánh én
Nghe lòng phơi phới tới Mộc Châu
                 -Nguyễn Châu-
Thơ Xuân 2012. Pleiku phố núi và bạn bè

Thơ Xuân 2012. Pleiku phố núi và bạn bè Bạn cũ
 

quán cà phê buổi sáng
Nghĩa, Thọ, Khanh và tôi
cả bốn thằng bạn cũ
chia giọt hương ngậm ngùi 
nhắc tên kẻ đã khuất
hỏi người ở phương xa
ai người còn người mất
gọi nhau còn mặn mà  
câu thơ xưa đọc lại
kỷ niệm thuở học đường
bóng mờ ngày thơ ấu
ngọt ngào những yêu thương
nhắc gì ngày gian khó
bao nhiêu lần chia tay
gặp nhau chia giọt lệ
buồn vui trên tháng ngày
người đi, người ngồi lại
khắc khoải trong vũng buồn
xa xôi không nói được
bao giờ là mùa xuân
thời gian khua lấp lánh
sợi tóc trắng trên đầu
tóc trắng lòng chưa bạc
bạn bè vẫn ngàn câu


              -Mạc Phương Đình
.......................................................................................................
          Một ngày Xuân

Thơ Xuân 2012. Pleiku phố núi và bạn bè
Ngày xuân thơ thẩn quê người
Biết hoa còn có tươi cười gió đông?
Xác xơ từng cánh ngô đồng
Nằm nghe tuyết lạnh đơm bông cuối mùa

Ngày xuân em chúc tôi chưa?
Nắm tay vẽ lại tuổi thừa trăm năm
Cái vui xa níu may gần
Cái lo gởi lại cái buồn lãng quên

Ngày xuân đời vẫn ly hương
Guốc ai gõ nhịp phố phường dòn tan
Phải tôi bên ánh đèn vàng ?
Trong chiêm bao thấy rộn ràng Xuân xưa...


                                                                         -Lâm Hảo Dũng-

Theo Táo về Trời

Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ
Việt hóa thành một nữ nhi hai chồng
một bà chở được nhiều ông
đời thường, thường có một ông nhiều bà

mỗi cuối năm được đi xa
bảy ngày vui vẻ nhẩn nha cõi trời
có con cá chép đây rồi
năm nay tôi cỡi theo chơi thế nào
toàn là những chuyện tầm phào
Ngọc Hoàng đã chết khi nào mất tiêu
trên trời chỉ còn bấy nhiêu:
mây xanh, mây trắng, gió phiêu du hoài

Na Tra, Thiên Lôi là ai ?
quan viên thượng giới cũng là quan tham ?
Hằng Nga bỏ cung Quảng Hằng
Tây Vương Mẫu đã hết làm thuốc tiên

trời chừ một cõi vô biên
ai muốn cưỡng chiếm, có quyền, xong ngay
Trọng Cao, Thị Nhi bó tay (1)
Phạm Lang cũng xuội mặt mày ngó lơ

Tam Vị Nhất Thể, thôi nào
mau chân quản thủ nấu xào cho xong
Ngọc Hoàng, nếu quả thật còn
xin ngài cho quả đất tròn nổ tung

mọi sinh vật được chết chung
hết đấm hết đá xưng hùng dương oai
ước mơ tôi thật hẹp hòi
biết đâu hạnh phúc không ngoài tầm tay

được cỡi con cá chép này
tôi bay theo gió theo mây đã đời


           -Luân Hoán-
(1) tên tam vị táo quân Việt
                  (16-01-2012)

Thơ Xuân 2012. Pleiku phố núi và bạn bè

Đêm xuân buồn

Rượu nhạt ta hề ngày mỗi uống
Đời say ta bổng chốc say theo
Ô hay giữa đất trời cao rộng
Phiêu dạt riêng ta một mái chèo.

      Hồ dễ bao năm trời lận đận
      Sóng xô ngã trọn cả đời người
      Ta đứng liêu xiêu trên đầu bến
      Tựa mạn thuyền hát đoạn sông trôi.

Ơi chùm dâu bể chôn năm tháng
Dưới bóng trời cao mà say khan
Rượu cạn tình phai đêm bảng lảng
Bóng người chim khuất thoáng man man.

      Em suốt một đời trôi dạt mãi
      Xứ người cầm nước mắt đêm xuân
      Bước trên dâu bể nào quay lại
      Mà hẹn chi câu cổ tích buồn.

Ta trăm năm đêm về say khướt
Kiếp đoạn trường này ta với em
Nào ai hay nào ai biết được
Hát chi mãi khúc đêm xuân buồn...

         -Huy Uyên-
click comment
1 comments
       icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

Lặng lẽ với Mùa Xuân.Một mùa xuân lặng lẽ đi qua Thổi bụi cát đầy ngôi quán nhỏ. Những ngày vắng lòng im im nhớ. Vạt tóc dài nghiêng suốt hồn tôi Chùm thơ Xuân 2012- nhiều TG 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2012-01-25T04:00:00+07:00
  • Thể loại
  • Tác giả
  • Thời gian
Mục lục:
  • Theo thể loại
  • Theo tác giả
  • Theo thời gian
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments
1 nhận xét:
  1. Ly cà phê cũng đắng tê môi
    Chỗ ngồi trống trái tim lọt thõm
    Bao năm tháng nợ lời lẫn vốn
    Giờ ngồi đây vay chút tình em...

    Trót thương em níu cả vầng trăng
    Tròn vành vạnh bóng rằm hư ảo
    Sầu bỗng nặng chất trên vai áo
    Tháng giêng dài cơn gió nghiêng chao

    Quá tuyêt vời những vần thơ của TKT

    Trả lờiXóa