Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Chùm thơ Không đề- NPV

Chùm thơ không đề- NPV:
 ----------------------------------------------------
Không đề

Không đề 1

Bổng dưng chợt nhớ người dưng!
Ly cafe, đắng
rưng rưng
giọt buồn.
Bổng dưng muốn giận, muốn hờn
Giận hờn chi,
                     tuổi có còn đôi mươi...

                        (NPV 10-2009)
--------------------------------------


Không đề 2

Một cuộc tình đã qua
Dư âm còn đọng lại.
Ôi môi cười nhớ mãi
Suốt chuỗi ngày mong manh.

Một lối mòn chạy quanh
Cuộc đời khan tiếng hát
Chẳng mong dòng nước mắt
Khóc chuyện tình mênh mông.

Vòng tay người cho không
Ta hững hờ đón nhận
Dẫu biết muộn phiền thêm
Vẫn hơn đời hoang vắng...

     (NPV 07.1984)
-------------------------------------------



Không đề
Không đề 3

Muốn nói với em điều này
Nhưng sợ rằng... lời nói gió bay
Tôi sẽ không còn là tôi!
Và em, có còn là em nữa?!

Thôi thì thôi
Không nói!

Để mai này còn thấy...
Em cười!

       (NPV 11-2008)


18 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    18 nhận xét:

  1. Bổng dưng chợt nhớ...mới đọc qua cứ ngỡ là một sự thoáng qua tình cờ như trời chợt mưa, chợt nắng; con người chợt vui, chợt buồn... Nhưng đọc thêm câu tiếp, nào phải vậy đâu. Ly cafe chưa uống, đang còn nhỏ từng giọt, vậy mà người uống cafe đã nghe vị đắng- "đắng rưng rưng giọt buồn".Phải chăng là những giọt nước mắt của một thời xa xưa nào đó cô đọng theo thời gian,không còn có thể chảy thành dòng được nữa?

    Còn lại gì cho nhau, hay chỉ là một "bổng dưng" tiếp theo như một điều tất yếu, đầy lưu luyến, thương yêu và bao dung của một tâm hồn nhạy cảm, một tâm tư da diết:
    " Bổng dưng muốn giận, muốn hờn"
    -dù vẫn biết rằng
    " Giận hờn chi, tuổi có còn đôi mươi?"

    Đâu phải chỉ có tuổi đôi mươi mới biết giận, biết hờn?- thật ra người uống cafe chỉ muốn được giận hờn như cái thời còn tuổi đôi mươi-"cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" mà thôi

    Bây giờ thôi thì " giận hờn chi" nữa, khi ta không còn đôi mươi, đang -và sẽ còn một mình cô đơn cùng những giọt cafe dĩ vãng?

    Một bài thơ hay...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn với lời bình lắng đọng rất tuyệt vời, sự đồng cảm sâu sắc như hóa thân cùng tác giả ...

      Xóa
  2. Bác Nhụy ơi, hai năm trước, Bác nhớ người dưng, bây giờ Bác cũng nhớ người dưng nữa à, hay người dưng bây giờ đã thành người í rồi!!!

    Trả lờiXóa
  3. Nếu đã trở thành người í thì còn đâu để mà" Bổng dưng lại nhớ người dưng" nữa

    Trả lờiXóa
  4. Bác Nhuỵ nè, Bác không nói mà chỉ nhớ, rồi muốn giận hờn người ta nữa...
    Ai vậy, Bác bật mí đi, tụi này giúp cho.

    Trả lờiXóa
  5. Mấy bạn giúp nổi không, giúp được thì N xin làm thêm mấy bài "nhớ người dưng" nữa nhé(Chú ý: mỗi bài là nhớ một người khác nhau đấy!!!)Hi hi...

    Trả lờiXóa
  6. bác làm thêm mấy bài , mỗi bài phải tả ra hình dáng một người khác nhau dấy - có tên càng tốt - dám ko ?

    Trả lờiXóa
  7. Bác Nhụy ơi, Bác đa tình thế thì làm sao mà "người dưng" thành "người í" được, thảo nào, bao nhiêu năm rồi Bác vẫn cứ phải nhớ người dưng, vậy thì em chịu rồi, không giúp nổi Bác đâu.

    Trả lờiXóa
  8. Yêu người không nói
    Nhìn em mắt gọi
    Để thấy mãi còn
    Biết thể nào hơn
    Muốn nói sự thật
    Nói ra sợ mất
    Lòng héo ê chề

    Trả lờiXóa
  9. người dưng có phận duyên tình
    gặp nhau chẳng thể làm thinh giữa đường

    hi hi bác Nhuỵ làm thinh , nhưng uống cafe thì rưng rưng giọt buồn
    khổ quá !!! khổ quá!!!

    Trả lờiXóa
  10. Người dưng có phận riêng mình
    Gặp nhau cung chỉ .. bạn đường, phố đông.
    Duyên tình là nợ ba sinh
    Nếu duyên giai ngẫu, trùng xa vẫn về.

    Giữa phố đông xa lạ, ta thoáng gặp người như đã thân quen tự thưở nào. Nhưng để đến với nhau phải có duyên phận, không thể cưỡng cầu. Nếu cố cưỡng cầu người thân quen có thể trở thành người xa lạ hoặc thậm chí .. không còn là người dưng nữa . Dù ước muốn, buồn phiền, thì nó vẫn là số phận, con đường riêng của mổi người .. rồi ta cũng phải tiếp tục đi theo con đường mình đã chọn.. đời không phải luôn theo như lòng mình nghĩ. Cố lên bạn nhé.

    Trả lờiXóa
  11. "cố lên bạn nhé!?!?"...

    Trả lờiXóa
  12. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện ... vẫn là người dưng ..

    Trả lờiXóa
  13. Bổng dưng : chỉ một thoáng qua
    Ly cà phê, đắng nhưng hương nồng nàn
    Cuộc đời, sáu chục là bao ?
    Thương yêu hết thảy, giận hờn làm chi ..

    Đời là bể khổ, hãy ban bố tình thương cho chúng sinh nhân loại.. amen.. hihi

    Trả lờiXóa
  14. ( cho bài thơ ko đề 1 )

    OK . người bán cafe

    Khách đến đây rồi khách lại đi
    Nhưng em còn chút nhớ nhung gì
    Mà em không hiểu em không hiểu
    Có phải chăng là em đã si

    Em chỉ mong người lại đến đây
    Bên tách cà phê hương thoảng bay
    Quyện trong khói thuốc Hoa Mai ấm
    Hạnh phúc đời em chỉ phút giây...! ! !
    Thanh Quang (N.T.T.)

    Trả lờiXóa
  15. ( mính tạm đóng vai nử , cô quán đễ đáp cho chú Nhụy vậy , mà biết đâu chừng cô quán đó đã " remarqué " chú rồi nếu chú ghé uống cho thường..chú còn mơ đâu chi nữa cho xa _ đùa tí thôi nhé , hihhihi ! ! ! )

    Trả lờiXóa
  16. HOÀNG VIỄN PHỐ23:10, 05/07/2013

    Vòng tay người cho không
    Ta hững hờ đón nhận
    Dẫu biết muộn phiền thêm
    Vẫn hơn đời hoang vắng........
    Một sự đồng cảm lạ lùng ...... hẳn bạn biết những lời nhạc này chứ : thà như giọt mưa........
    ............................. có còn hơn không ! có còn hơn không !

    Trả lờiXóa
  17. Có những khi vây quanh ta là hư vô. Có những khi cảm giác buồn vu vơ cứ ám ảnh... Ta cũng không rỏ là ta đang nghĩ gì, nên thật và ảo đành trở thành không đề vậy ...

    Trả lờiXóa