Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Vợ chồng già- Xuân Môn

VỢ CHỒNG GIÀ

Vợ chồng giàVợ chồng già hiền lành không có con
Như ghế hai chân thèm thêm điểm tựa
Hơn bốn mươi lần mùa đông gõ cửa
Tháng năm cào làm sẹo gốc mai côi

Thương tuổi già gặp trái gíó trở trời
Vợ chồng yếu thay phiên nhau bệnh ốm
Bà cạo gió, xông hơi khi ông cúm
Ông đấm bóp, cháo hành lúc bà đau

Đi chợ ít tiền, bà cân nhắc hơi lâu
Ông bồn chồn đau ghế ngồi trông ngóng
Khám bệnh người đông nên ông muộn bóng
Bà thấp thỏm ra vào đứng đợi mong

“Con chăm cha không bằng bà chăm ông”
Con không có... chăm cả phần con cái
Có lần đau bà tưởng không qua khỏi
Dặn tìm người thay bà... bạn chăm ông


Vợ chồng nghèo như vạt nắng cuối đông
Cải ngồng già vẫn đơm vàng tháng chạp
Lối xóm đi về tiếng cười ấm áp
Gốc mai già xuân hết muốn vương hoa...

Ông đột ngột “đi” bỏ lại mình bà
Nước mắt người đi nhiều hơn người ở
Ghế một chân giờ thiếu hai điểm đỡ
Nhà một mình bà cô quạnh chông chênh

Vạn năm chân tu duyên phận mới thành
Trời cho duyên còn so đo... kiếp số
Giọt buồn bà nhỏ loang chiều viếng mộ
Khấn xin người... được làm vợ kiếp sau!

         Xuân Môn -Tháng 01/2016
--------------------------------------------------------
0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: