Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Niệm khúc mùa Đông- Trương Đình Phượng

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG

     Có một ngày tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi tôi chả làm được gì. Vẫn âm thầm ngồi bên khung cửa nhỏ nhìn nắng chết ngoài hiên. Mùa đông về không dự báo. Những chiếc lá cạn nhựa rưng rưng giã biệt cành. Từng phím gió len vào căn gác nhỏ gờn gợn những xúc cảm lạnh lùng. Lặng lẽ. Tĩnh mịch.

     Một con chim be bé sà xuống cành nhãn còi, khe khẽ dạo một bản nhạc buồn buồn.Tôi bước ra ngoài lan can, hòa mình vào không gian chiều u uẩn.

     Nhà bên, bà cụ già lặng lẽ ngồi bên mái hiên còm cõi. Hai bàn tay xương xẩu chậm rãi gom nắng tàn. Tiếng thở dài nghe như một niệm khúc xót xa.

     Một thằng bé ăn mày, tay cầm mẩu bánh mỳ thừa, dừng nơi vỉa hè chếnh choáng gió, ngắt một bông hoa cúc đưa lên mũi ngửi, một nét cười hiện ra trên khóe môi tím bầm vì lạnh.

     Bóng chiều loãng nhanh.Một ông cụ chậm rãi nhặt từng bước chân run run trên con ngõ nhỏ gầy mòn.

Niệm khúc mùa Đông

     Tôi quay vào trầm lặng như lúc tôi đi ra. Tâm hồn tôi lại bó gọn trong khung cửa nhỏ. Lá vàng chừng rơi nhiều hơn.Từng sợi tối dần đan lên mảnh không gian thinh mịch.Con chim nhỏ đã bỏ đi. Chỉ còn những cành nhãn còi run rẩy theo làn gió tê tê.

     Chiếc radio cũ của mẹ tôi đang phát chương trình dân ca và nhạc cổ truyền,tiếng ru con à ơi nhè nhẹ thẩm thấu vào trái tim tôi.Tôi chợt nhận ra dẫu có bao lâu, và có cố gắng thế nào tôi cũng không bao giờ đi qua hết được chiều dài con đường suy tưởng.

     Thời gian vẫn trôi. Nhịp đời vẫn chảy, như dòng sông kia ngàn đời không ngừng thở. Đôi khi muốn ôm trọn muôn nỗi niềm nhân thế vào lòng, ngỡ có thể mổ xẻ những niềm đau, tiêm vào đó một liều kháng sinh bình yên, hạnh phúc... Có được chăng?

     Hòn đá kia có bao giờ mềm? Bàn chân ấy biết khi nào có thể trở nên cứng cỏi như lời ca dao tự xa xưa?

Niệm khúc mùa Đông

     Mưa có bao giờ khô? Nắng có bao giờ ướt? Những giấc mơ khuyết tật hình hài muôn đời vẫn mò mẫm dò đường trong đêm trường u tối.

     Làm sao tích giữ chất diệp lục cuộc trần bằng hai bàn tay bé nhỏ? Cánh đồng nào chả đến thời kỳ cạn kiệt huyết tương hi vọng, đợi chờ?

     Tại sao tôi cứ ngây thơ nghĩ sẽ có lúc thay đổi được quy luật bất biến đã di tồn hàng tỷ năm?

     Đã lâu rồi, tôi cũng chẳng nhớ nổi, từ khi nào, nước mắt tôi không còn vận hành qua khóe mi, nó lặn sâu vào tận cùng đáy huyệt tâm tư, ở đó, lặng lẽ khởi sinh rồi cũng lặng lẽ trút hơi thở. Và cũng từ rất lâu rồi, nụ cười không còn ghé về thăm tôi. Nó đã đi xa, xa lắm, xa mút tầm níu gọi của lòng tôi.

     Tôi lục lọi trong chiếc hòm cũ tìm những bài thơ cũ, cũ như ký ức đã bị chôn vùi vào một đêm xưa, khi người từ giã phố ra đi, để mặc tôi một mình chết sững giữa bao la sầu muộn. Những bài thơ chất ngất hoài đau buốt nhớ. Những bài thơ thầm lặng trôi qua dòng đời không nhân ảnh đồng điệu.

     Những bài thơ hay ấy chính là những tiếng than van của một trái tim ngục tù, mệt mỏi. Làm sao thẩm thấu tảng đá cõi đời chai lạnh?

Niệm khúc mùa Đông

     Liệu có khi nào, một chiếc linh hồn rớt, một khóm tình rũa sắc, một sợi máu ngừng run … của một cá nhân nào đó sẽ tạo ra cơn địa chấn cho cả mạch nguồn nhân thế?

     Có một lần nào đó, tôi về ngang triền mơ tuổi nhỏ, cánh diều năm xưa đã từ biệt cuộc chơi trần tục, và cánh chim ước vọng cũng đã ngừng hót từ lâu, lặng lẽ tôi nhặt lên một cọng cỏ buồn, đứng dưới khung chiều đầm đẫm cô liêu, tôi tưởng niệm ngày biếc. Rồi đêm xuống, tôi gối đầu lên đám sao, mơ về bóng dáng thiên đường. Tôi choàng tỉnh dậy, khuya lắm, khuya lắm rồi. Nơi nách tường già cỗi, con dể già vẫn còn ôm chiếc đàn mục rền rĩ niệm khúc vạn năm.

     Tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi, tôi lại ngồi im lặng, lắng nghe dòng đời trôi, miên miết, vô định…ai biết ngày mai, tôi về đâu, những nhân ảnh ngoài kia về đâu?

      AI BIẾT ?
Trương Đình Phượng
--------------------------------------------------------------

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: