Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Ru tình khói sương- Văn Châu

Ru tình khói sương-RU TÌNH KHÓI SƯƠNG

Người có bỏ bùa trong thơ không?
Có ướp men cho rượu thêm nồng?
Dẫu biết cũng chỉ là sương khói
Mà sao thương nhớ quắt quay lòng.

Đôi lần tôi cúi xuống, ôm hôn
Những câu thơ người viết rất duyên
và biết- Thơ cũng như Người vậy:
Luôn nồng say, đằm thắm, dịu hiền…

Mỗi khi Người viết câu thơ buồn
lòng tôi như có sợi tơ vương.
Ước chi được ở gần nhau nhỉ?
để vỗ về, an ủi, yêu thương!

           Người hẹn cùng tôi sẽ có lần
           ghé về thăm phố núi tình thân:
           “Đi dăm phút đã về chốn cũ…
           Em Plei-Ku má đỏ, môi hồng...” (*)


Chỉ là lãng đãng chút mà thôi
Xin Người đừng hờn trách, chê cười
Giận tôi- tôi chịu, nhưng đừng nỡ…
bỏ trống trang thơ- Lắm ngậm ngùi!

Người hẹn- Mà thôi! Người đừng về
Nơi này xa cách quá.. sơn khê
Gặp gỡ mà chi rồi ly biệt
Sợ lắm tàn phai, sợ não nề.

“Dục phá thành sầu duy hữu tửu” (**)
Mà sao càng uống lại thêm buồn
Đêm nay, ngồi một mình độc ẩm,
lãng đãng…Tôi ru tình: Khói sương!
                    Văn Châu

Ru tình khói sương-

(*) Trích trong “ Còn chút gì để nhớ” thơ của Vũ Hữu Định, Phạm Duy phổ nhạc.
(**) Duy nhất chỉ có rượu mới giải được cơn sầu.


0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: