Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Lối về vách đá Hà-giang- Huy Uyên

vách đá Hà-giang-Lối về vách đá Hà-giang

Hà-giang chạy quanh cơn gió đầu mùa
vội vàng mang về sương lạnh
hoa-cúc-dại bên đường cuối thu
đợi đông cho rừng đồi, chiều chầm chậm đến

Những con đường bò quanh dốc núi
thăm thẳm rộn ràng lá xanh
màu chen hoa cam vàng ai lòng bối rối
để đợi một ngày tôi về cùng em .

Những con ngựa thồ bên kia suối theo sang
lối về núi đá tai mèo cao vút
vợ làng e ấp đi chân sáo cạnh chồng
biên-giới gần rồi sao nắng chiều chưa xuống hết .

Em khăn phiêu lên nương lên rẫy
lòng vàng chín hoa-cúc-vạn-thọ
một ngày đứng bên nhau nơi địa đầu
biên-ải chập chùng sương mây cùng gió .

Hà-giang đợi nắng xuống với hoa
Tháo-phìn-tũng lung linh cúc dại
Sũng-là em đã chiều về
sững nhớ ai đi bỏ lại tình Lũng-cú .

Săm-pun đội mây cao vời vợi
hoang-hoải hoa tam-giác-mạch lên trời
mùa lúa ruộng-bậc-thang kề tới
Phàn-theng trắng lòng đọng mãi tình tôi .
Lối về vách đá Hà-giang- Phố núi và bạn bè
Đêm chợ tình lắng đọng Khâu-vai
tiếng khèn nhà ai réo rắt
bỗng đau cùng rừng em nhớ thương ai
tiếng hát gọi bạn tình ơi sao đắng ngọt .

Đồi xa núi Cô-tiên trùng-điệp
tôi bên em thật đỗi dịu dàng
Quản-bạ dặm về tưởng tiếc
ai đi mà không bỏ nhớ Hà-giang .

Vàng nắng cuối trời Phố-cáo
những ngôi nhà cổ nằm lặng thinh
em Mông-trắng đang chờ ai mà đứng đó
hẹn gặp người về với chợ phiên .

Đứng cầm tay em giữa đường
gởi vào môi em nụ hôn bỏng cháy
Hà-giang ngày ấy
đọng lại trong tôi nỗi buồn ...

                  Huy Uyên



0 comments          Phố núi và bạn bè
Cám ơn các bạn đã đọc và comments nhé!

Comments G+:

    Không có nhận xét nào:

Comments Facebook: