Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

An-giang, khi về & khi đi- Huy Uyên

An-giang, khi về

An-giang, khi về & khi đi 

Về An-giang mà lòng ngơ ngẫn
phù-sa theo mùa nước nổi tràn đồng
cá tôm Mê-kông ngọt thơm năm tháng
Đồng-tháp xanh bờ,
em có còn đẹp như xưa không ?

     Miền Tây chờ mùa thu về theo con nước
     mênh mông cho trái tim nao lòng
     về Bảy-núi mà nghe chim hát
     điên-điển vàng trời sắc bông .

Vĩnh-tế thuyền qua rộn ràng
Long-xuyên chợ đông ngày hội
sông Hậu dịu dàng quá đổi
Búng-bình-thiên, Trà-sư
đợi em về theo sang .

     Châu-đốc gởi tình về La-vung
     gói cho em xâu nem xanh cùng hồng quít
     nước ở đâu mà kín bưng đồng
     (em chèo thuyền đi gặp anh không
     hay bên ngoài trời tối mịt ?) .

Lấp-vò em đi đường làng xao xuyến
những mái nhà nép dưới tàng cây
bên sông ai tay vẫy tiễn
trên trời cao bay đi từng đám mây .

Đẫm vàng từng nhánh lúa bông
trong thôn vang tiếng người hò giã gạo
những con thuyền khua mái trên sông
qua Vàm-cống mà lòng rộn rã .

     Long-xuyên mái tóc dài con gái
     giữa trưa thêm hai má ửng hồng
     đường thênh thang tình theo nắng mưa ra trải
     anh về Sài-gòn rồi, em còn nhớ anh không ?

Mưa chiều giăng hàng cây bên đường
Thất-sơn mây ngủ cô-đơn đầu núi
màu-xanh-lam-mờ-hơi-sương
chim chiều bay đi đâu mà sao quá vội .

     Xanh non ruộng đồng bên thốt-nốt
     vươn cao như đón đợi ai về
     những bông điên-điển chiều vàng nhạt
     và những bầy trâu nhai cỏ trên đê .

Ơi An-giang đau-đáu một miền quê
đi sao mà lòng hoài thấy nhớ
để trọn đời theo kịp nắng mưa che
để Mê-kông trăm năm
những mùa nước (nổi) ngập đầy hoa nở .

                    Huy Uyên
An-giang, khi về

0 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    Không có nhận xét nào: